Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùa
vuanhvu | 02 February, 2010 12:08
Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùaTiếp trường ca...
Loé lên tôi cái nhìn của chớp xuyên qua vực mắt tối
Âm âm hơi thở mỏng
Bầy sương lạnh rúc rích tha hạt ký ức về thềm xây rét
Mùa tóc em mưa xuống vai tôi hanh ruộm
Thanh thản đã không nhìn về phía sau
Nên cái ngoái đầu chưa kịp định hình cũng chợt nhiên mất vội
Khoảnh khắc cuối cùng tôi lồng vào tôi
Đào Nhật Tân không kịp hẹn mầu đỏ áo trên thốn eo em run trời gió lạnh
Những mặt trời tồn dư cũng kịp trào ra trên the thắt gương hồ
Ngón tay khuynh diệp lay động giấc ngủ
Mùa tắt một vạt the đen
Em tắt một tôi thắc thỏm mơ mù
Khi sớm mai chưa gật chào bóng tối
Mái rêu nghiêng xống áo cũng trượt buồn
Én sổng vào cuối năm vụng đường xuân di trú
Bước chân điểm lên nẻo tàng hình lạc màu thời gian từng mắt nhìn đau đáu
Lác đác cánh cười mọc bên bờ giông bão
Hơi thở em rào rạc từng mối vàng đan tổ
Cỏ bao phen không gỡ nổi mình
Giữa trưa trăng còng lưng cõng mùa nặng nợ
Em khẽ khàng rớt lúm đồng tiền xoè ngọn nhật thực
Tôi xuất hành ngày nhân chuyên đón lõng một cơn mơ
Cơn mơ rũ mầu thuỷ mặc
Lẵng lộc vừng đang nói về tết và những đốm rụng của mùa xuân
Ngửa bàn tay em những nẻo đường mưa rắc
Ý nghĩ chập chờn mang hình linh tự rùng rình cuộn đỉnh thái dương
Những hình nhân cũ theo nhau mà mới
Mới cả nếp giấy dán
Mới cả sự thế thân
Ngẫu nhiên hoa tay em nở thêm một nụ nhúng xuống cơn mưa ngày sóng ngủ im lìm
Để mọi ồn ào phủi bay trên huệ trắng
Điệu blues ngơ ngác chiều tĩnh vật chân chạm chân lời váy hoa mảnh dẻ
Trên mặt đất hiện thêm mặt đất, một mặt đất không đợi cỏ
Chỉ có những khóm mắt rộ hoang đón mùa sẻ lông xù
Hót !
Đôi cánh lạc ngược về từ bóng tối
Tôi lạc về phía cổng tối dụ ngôn
Ai đang sơn lại ngôi nhà bằng mầu khói mọc tay người trầm hương Em sơn lại tôi tiếng quàng khăn chạm phố mùa tin cậy
Bên cửa sổ câu thơ ngủ rụt rè giá gỗ
Tết dung dăng trong ran ríu đèn lồng
Đã mưa ! Dù cơn mưa sinh ra từ ngày muộn, cơn mưa không cần đề tựa
Cơn mưa không làm non một đầu năm nhưng làm tươi một lãng quên chưa kịp hoen mầu
Ngôi nhà cũ và những ô cửa mở
Nắng nôn nao không đủ sức chờ
Từ chối mùa đông nhăn nhúm cho những âm thanh trong hơn nơi vành tai gió thổi
Tiếng guốc nhọn không làm thất lạc buổi xanh dong lá
Bập bùng cái nhìn gỡ dần bóng tối
Nắng đầy dần như em hôn tôi
Ôm tôi !
Những vòng ôm chỉ đỏ
Những vòng ôm chưa từng biết mệt để bờ vai tôi chưa từng biết mỏi
Trời neo chiêm bao xuống thấp ngập ngừng rơi trên thùy trán cũ, những nếp nghĩ chưa loãng hương
Em qua bên kia mùa lạ tóc miên man tiếng lá mục rầm rì
Nếu chuyển thân từ hướng nhìn sỏi nhẵn, nơi mười ngón chân bén lửa một khu vườn
Khu vườn nẩy lên ngôn ngữ ẩm mùi nấm dại
Tôi chưa hẳn đang viết thơ mà thơ đang viết về chính nó
Khi bức tường tối hiện nỗi buồn trong suốt
Em cười tan đi !
Sau giao mùa những bí mật giải mã đàn cỏ non dại dột
Tiếng thở vĩ cầm bên chiếc bàn bày hoa và chai rượu bốc hơi mùa cơm nóng
Điệu blues đen
Nói thầm với bình yên từ một quá khứ khác, nhịp đập rộn ràng khác !
Sửa soạn đón nhau bằng giác quan ngũ sắc cựa mình
Em ngực biếc giấc mơ mọc cánh , trên cườm tay nức mùi tuổi chín
Cuối cùng gió cũng thổi sau lưng
Để em gọi tên những ngày cây mất lá, chiều rung chuông trên ngàn mây rượt đuổi
Tôi là núi đồi tỉnh cơn trong thời khắc reo mời
Phía bên kia hồi tưởng mùa héo mắt trên tay
Ta tìm thấy nhau giữa rợp ràng mũ áo
Bất chợt tôi lạc vào tiểu sử miền ngược tôi trên thân thể con đường xa ẩm ướt
Thiên lý trắng ngược ngày gió bạc, vụt hiện lên từng đốm nhìn xoáy lốc
Nối dài bàn chân vô định loài người
Chỉ riêng em giữa vô cùng im lặng, bên tháng giêng hoa bưởi rộ đầu cành
Ngát như lời an ủi
Ta về sắm một lộc non dạm hỏi
Ngày xếp vui trên cuống lịch đương thì
Tôi đi qua tuổi mưa dính áo, chạm mỏng trăng em lá ướt dậy thì
Dường như có điều gì trổ nhũ !?
Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùa
Thức giữa ngày thường 2
vuanhvu | 28 December, 2009 11:42
Thức giữa ngày thường 2 Tiếp trường ca ...
1. Em trang điểm cho khởi đầu bằng nụ cười Cát Đằng găm lên ngày vai nõn
Ngỡ như em mang sắc đẹp của hoa ?! Nhưng chỉ gió phờ phạc nơi kẽ tay bỏ lửng
Mầu tím không ký tên vào hợp đồng mang tên Chung Thủy
Ngẫu nhiên trong những gì tôi đã nghĩ
Có tồn tại nào mà không cần tỏa sáng ?!
Chiếc bóng từ ngày muộn treo dửng dưng trên đỉnh ngọn gai rào
Im lặng!
Cũng đồng nghĩa như cỏ ven đê chỉ biết làm xanh buổi lên giông dưới chân người dị ứng
Mắt em tròn mọng mưa khoé chiều nín lộc
Cái nhìn xa thoả một bõ hờn
2. Trên mặt gối sau giấc ngủ những cọng thức đêm qua còn ấm
Như nói về một cô đơn vừa vụt đi như đuôi sao chổi
Sau hết thảy cô đơn
Chiếc miệng của hũ rượu được lên men từ bóng tối
Khoảng vô hình không thấy nổi
Mùa ba hoa sao em quá kiệm lời !?
3. Muốn gióng đổ tiếng chớp mắt vào ngày chim sâu hấp háy lời hy vọng Nhưng mầm xanh còn giấu mặt
Thả hạt lặng im trên cánh bướm thăm dò. Sương hình thành sau đế giày biết lạnh khi loay hoay lạc trước cổng nhà mình
Đợi cất trong ngực áo nửa bài ca mỏi
Mà chiều ngoa ngoắt hoàng hôn
Những cơn gió mang linh cảm số phận. Màn tối muốn trì níu lên cánh rừng my dập dờn cơn ngái ngủ
Tầng lá rỗ trổ dọc nỗi buồn
Ngày trù cảm tôi đi về đâu ?! Sao vẫn thấy lạc vết bầy người lem cơn ho nguyên thuỷ
Bóng em biến mất trên nỗi đau của sóng
Đôi chân sụt sùi cao thấp chiêm bao!
4. Mùa rét này có lẽ rồi sẽ qua !? Tôi biết được khi hơi thở em phà lên vai mùi môi non rất đậm
Và trong thời khắc tóc rẽ mầu phù dâu tôi giã từ tôi cuối đường cổ đành hanh nhô vân gạch cũ
Ngày sau đón em giữa buổi thanh minh trên cánh đồng không tuổi
Qua dãy nhọc nhằn đêm cất nổi mình chưa ?!
Không biết.
Không thể nào biết
Tôi chỉ nghe tiếng trở mình huyễn hoặc
Phía bên kia tưởng tượng mắt cú mèo mất hút giữa vùng khuya
Rèm sổ va lỏng lẻo
5. Buổi sớm đi qua không là gì cả ! Chỉ chân dung tôi nở rộ trên toan mầu ẩn dụ Nắng không với tới hương thơm của bầu trời
Mà chỉ cuốn lên một hàng cây còn chưa hoàn tỉnh táo
Trái Lãng Quên vào mùa nhục chín
Chợt như Tôi! Một người bỏ cuộc phía bên ngoài giũ gió thõng tay
Em về quấn chăn sương ngồi đợi
Có ngủ nhờ trong giấc mơ trẻ nhỏ ?
Tôi biết nhịp đập có lúc từng ngộp thở
Phía trước nhà phố hẹp bám tràn hoa. Em ngoái đầu nhìn thêm lần nữa !
Đoá bình yên se sẽ hiện hình
6.Giọt bình minh lang thang như mắt thiếu phụ nhìn về ngày cũ
Em nhíu mày nhăn nét tiên tri
Chiếc lá cong như một hư từ đang nói về ảo ảnh
Ảo ảnh của gió là tiếng gãy sóng
Ký ức của lửa là tiếng vỡ sơ sinh đá cuội
Trong sâu thẳm lặng im tin cậy nở rụt rè
Lời da nâu sáng lại
Anh chưa kịp nhìn lên vầng trán ngợp cánh mộng du lấm xuống ký tự buồn
Chợt nhớ em lạnh chén trà quên
7. Chiếc váy em mặc ra đường bói một nụ tầm xuân Ơ hay ! Sao cuối năm có người còn thèm ngủ ?
Mưa phùn bay lất phất dấu mùa đông ẩn vùi trong tóc mụ
Giấc mơ tôi kịp rụng rốn nỗi buồn
Dè dặt điểm một lời hứa trên cuống ngày đang thức
Chiều thả trôi xuống cánh hoa khép lại
Loay hoay bước chậm qua trời
Phải rồi em! Vào lúc này những âm thanh đang mơ hồ biến mất
Chỉ có tiếng mở cửa đã đi qua ngơ ngác
Tờ lịch thì thào như một lãng hoa
8. Bên chiếc bàn sơn mầu lặng câm tôi vịn tay đứng dậy
Mặt trời đã có lúc mọc dưới bàn chân như muốn cứu vãn bình minh của hôm qua tưởng chừng như tắt yểu
Đoá răng non bụm nắng chở ngày qua truông mùa không gió
Nơi tôi ngồi cỏ kết vùng nhân gian tư lự
Em về rỡ một que diêm
9. Ngọn gió rời chiều không còn thổi phía ngã ba Giữa ngày thường vết nẻ hẹp xiết quanh vỏ cây già chưa kín miệng
Cọng nắng cũ tự hoá giải sắc ưu tư lót đường mộc tiếng chân em bình thản
Chim gõ mõ ngậm ô mai mặn
Có chiếc lá vừa phóng sinh vội !
Tạm ứng tán cành năm mới chờ hoa
Phản chiếu trong đồng tử xanh chiều nhân tướng má gồ, mũi gãy
Áo em chéo góc dư hương ngày trong ngày thổ cẩm!
Bay tôi hồ động bóng
Tuổi triều non lặng lẽ tẩy trần
Thức giữa ngày thường 1
vuanhvu | 27 November, 2009 13:55
Thức giữa ngày thường 1 ( Trích trường ca )
1.Giữa ký ức ngày thường
Em chia cho tôi nửa bàn tay gió
Để chiếc bình quá khứ những bông hoa gục quỵ trước mùa chưa quỵ gục
Gió về ngập hiện tại
Ngập cả tương lai
Tương lai Người còn gieo bình minh xuống văn minh lúa nước
Gặt về mùa địu hoàng hôn
Tôi nấp vào ánh sáng những đợt trăng đang cố tẩy đêm , trốn vào lao lý những phúc âm gẫy
Nhịp đập từ lồng ngực phải, hơi thở từ ngực trái là phiên bản của tôi sau cơn soi tưng bừng đêm trở thuỷ
2.Ngoài kia đang là buổi tối sinh nhật cánh đồng
Tiếng cuốc bừa than thở
Con cò lả đói bay về mùa cũ
Đường giờ không phơi rơm, chỉ có sương phả buốt ngõ trông người
3. Trong ý tưởng của vô vọng tôi muốn ngồi chạm cốc với pho tượng Tiêu Diện Đại Sĩ
Tán Bồ Đề chăn khói nhang rụng câu kinh xuống hồ sâu khẳm
Mùa dở gió. Mặt trời trước tối còn non
Những bóng mát cũng mang hình gai nhọn giữa trưa loạng choạng tiếng chim gù
Cuối năm chớp lạc ré lên hứa hẹn một cơn mưa
Cơn mưa không về trời sập cửa
Khấn khứa một nén chiều bằng tiếng cười ngày khô rượu
Em buồn gì rớt lóng rạ bơ vơ
4. Làm sao cùng em song hành về cắm chiếc rễ nâu xuống mùa thành thực
Con bù nhìn dang đôi tay bã nát đang cố đuổi đông đi
Mà bước bộ hành giá muốt chưa hết cuộc hành trình
Môi em kịp đỏ cho tôi tái sinh vào lúc Đại Hàn sương giăng ngày rét đậm
Xuống ngực người gấp gáp một chiêm bao
Rích rích...ri ri mùa họp đàn
Ngói nằm lặng im nghe bầy yêu đương đang rúc đầu mách lẻo
Hình như đám cưới vừa đi qua em ạ!
Tôi nghe có người khóc giữa buổi chiều đang hoá thể làm đêm
5. Cuối năm về xuân chưa hoàn đủ lá
Nên em lại chia tôi nửa bàn tay lấm tấm tiếng mưa phùn
Tóc em buồn rung chuông nhớn nhác tìm vùng vai tựa
Vai tôi còn đủ rộng ?
Khi cỏ rũ màn khép đẫy gió
Đẫm ướt đường dài
6. Sáng nay êm đềm quá ...lắng đọng quá...dịu dàng quá !
Điều ấy khiến tôi khó chịu. Cũng như lúc qua đường có người khen em đẹp
( Dù hiển nhiên nhưng tôi muốn câu ấy của riêng mình )
Em chống cằm lên dự cảm ...bông thược dược ly khai khỏi nhan sắc
Mùa lơ là đứng ngóng cơn mơ
Lá rơi vàng bên sông
Gió nám luồn dây dưa
Giờ mắt em buồn như mí chiều kéo sụp bên bờ sương thánh thót
Rẻo thiên thanh bỏ lỡ một con đường tôi đợi
Ngày về không tròn trăng
7. Trở về. Tôi sợ mắt mình chạm phải một hình dung
Đáy cốc là biểu trưng của sự tuyệt đối
Rỗng cạn!
Bóng đổ lên tôi khi loài côn trùng xếp cánh
Đêm bông đùa thêu dệt
Tin nhắn của bạn bè rủ nhau đi nhậu lúc tan tầm . Những thằng bạn sắp sửa ba mươi (30) chưa vợ
Em nhét vào ví tôi bằng sự cả tin tuyệt đối
Tiếng trẻ cười hát bài đồng dao " Gà què ăn quẩn cối xay"
Giục thóc nảy mầm sau khuếch tán tre suông
8. Câu Bát Nhã đang ì ạch vượt dốc trong tiếng nhá nhem rung quệt sắc áo nhầu
Em cất cuốn sách dùm tôi khi bìa gáy đang rỉ mầu ngộ nhận
Đừng nghĩ gì em !?
Bao nhiêu trang đâu kín những lạc lầm !
Chia lại cho tôi nguyên bàn tay em từng ngón cầu an. Vòm trời hộ mệnh !
Em thương lượng với thanh âm đơn sắc
Mái chùa cong....dáng Si ngã sân trầm
9. Em mang con đường xa về giải thích với chùm xoan tím dại
Sông réo rắt khúc ca đơn lẻ gọi hoàng hôn ướt
Ngày đông về chậm giấc cũng ngủ ườn nơi đốt giữa ngón vô danh
Những mầm xanh mất sức phía chân đồi
Nỗi buồn khoác áo của loài thằn lằn thành tinh lủi biệt vào dặm bờ hoang tưởng
Nơi buổi chiều co chân ngồi đơn điệu
Nơi em duỗi gót mỏng không mùa
Tuổi tròn nhẹ dạ
Tôi dư!
Những mẩu rời của Nghĩ
vuanhvu | 10 November, 2009 10:27
Những mẩu rời của Nghĩ ( Trích trường ca )
1.Tôi trần trụi tôi như bình minh trên đầu ngọn cỏ
Thời gian rỉ ra từ chân tóc cụt
Nhấp ly trà móc câu đêm ướp
Tôi như từng rúc nẫu bốn mùa
Tôi thấy tôi trong sương mù
Tôi hình thành. Tôi!
Là tôi ! Đoá hoa Từ Bi có số mệnh mùi hương ngạt thở
Khi so vai
Không gian sụp đổ
Tôi quay về làm lại trần trụi. Tôi!
2. Không có tồn tại nào được sinh ra đều sẽ mất đi
Con ốc nói mãi từ đáy trôn rỗng tuếch
Con triều lên!
Con triều lên!
Con triều lên trườn qua giấc ngủ
Chiếc vỏ ngủ dưới màn trăng
Sóng vỗ mầu hoang biến
Tôi như mưa cũ
Tan cùng lòng sông
3. Sông đang đi hay tôi đang đi ?
Tôi có thể là sông nhưng chắc gì sông đã là tôi bóng đổ ?
Sông đứng im lìm riêng một tôi đi
Tôi đang vượt tôi đến núi Linh Sơn
Tôi mầu xanh !
Núi mầu xanh nhưng tôi không là núi
Bất chợt loà không núi, không tôi !
4. Bầu trời đùn lên ngôn ngữ. Mây!
Hôm nay tôi phơi ra tôi mớ bòng bong lời tóc
Tôi nhặt từng sợi tôi
Từng sợi tôi lặng im thần thánh
Từng sợi tôi trong suốt
Từng sợi tôi chân chưa mọc bao giờ!
5. Tiếng chó tru trong đêm bài ca đuổi ma từ vực đôi mắt dại
Nhà sư chống trượng điểm chuông thỉnh Phật về
Cả hai đàn âm thanh cắn nhau trong trí nhớ tôi
Tư duy rỗng
Úp sấp bàn tay chộp bắt...
Cánh sen tàn rụng xuống bến Hoa Nghiêm
6. Con đường tự có cho người đi hay người đi tạo ra con đường ?
Chỉ biết chim đang mùa quây tổ
Bước tôi đi lau trắng
Bước tôi về trắng phau
Tôi ngừng! Cỏ mộ
Cỏ rộ trên cánh đồng có đàn bò đang nhai lại ánh trăng
Ánh trăng nuốt vào rằm tĩnh lặng
Nằm tơ hơ hơi thở khuyết thầm thào
7. Mùa đông hốt hoảng chui vào tà áo xé
Giật mình tiếng gà thiến trụi lông rớt giữa ngày vọng tưởng
Bình minh rười rượi phía chân trời tưởng tượng
Nắng có chờ nhau mọc cuối đường?
Giàn lửa cháy giữa nền sương lập loè bóng tôi trên ngói âm dương
Tôi là sự rực sáng của bức tường sơn mầu phản ảnh
Chiếc bóng nhảy múa vì lời ca đơn giản của lửa
Chiếc bóng máy nhìn tôi
Chân cuống vờn lối người ly biệt
Nhưng đôi tay thành bản năng quần tụ biết nâng bông hoa dại ven đường
Hoa dại nở hoa vì nó nở hoa, không đỏm dáng, không cầu kỳ, không hỏi tại sao mình phải nở ...
Trên mặt tháng năm đóng váng tuổi sinh phần
8. Khi chai rượu đã rót cạn những giọt cuối cùng biết tìm về đáy
Tôi nhận thấy đêm của hôm nay không còn là đêm của hôm qua
Như tôi chưa bao giờ biến mất
Như cây cầu trôi đi
Nước lặng im trong lẻo đến tột cùng
9. Mẩu rời thứ chín (9) này tôi mới nghĩ đến em
Bằng lời cầu nguyện sâu lắng xin trở nên là Một
Với đấng mà tôi đang nguyện cầu !
( Là em...Bởi với tôi em còn hơn Thượng Đế. Người mẹ xoa đứa con trong bụng mình)
Để đêm qua tôi nhìn thấy cái chớp mắt của mưa
Em xui tôi ra ngoài bẻ sợi trăng dài đang ngã quỵ
Về nâng lại tiếng nấc gẫy chăn bông
Bên bảo tàng và comment chiều của Trịnh
vuanhvu | 27 October, 2009 15:12
Bên bảo tàng và comment chiều của Trịnh Các nhà thơ đang hiến tặng sự nghiệp lẫy lừng cho bảo tàng
Cả chiếc máy chụp hình , cả chiếc màn chuột gặm
Bức thư người yêu uớt nhẹp nước mắt...
Thu lu nằm ngửa trong hòm
Người tiếp người viếng xem
Người đang ký gửi đời mình vào gian phòng bốn bề kín mít bê tông
Còn bảo tàng của tôi là căn nhà tồi tàn trát đất
Ngọn lửa lụi trên nếp trán nhăn suy tưởng
Là vòm trời đêm khoả thân bơi trên dòng sông không mệt
Là ngọn đồi cỏ rạc và những cánh đồng gặt trọi
Là ký ức chưa bị xoá
Là nụ cười em hoa đăng
Tổ tiên của loài người có thể đã từng biết bay
Như Dơi bay trong đêm bằng đôi màng cánh mỏng
Triệu năm nữa khi loài người tuyệt chủng
Biết đâu loài dơi săn đêm cũng xuất thần có lúc...
Biết làm thơ...
Trịnh comment cho tôi bằng tiếng khóc của buổi chiều nắng tắt
Hai con mắt của chúng ta không hẳn đã khóc cho một con mắt khác
( Một con mắt ấy ở nơi đầu gậy)
Mà có thể chúng ta chẳng có nổi lấy một con mắt
Khi những ánh nhìn không trở lại
Đôi chân run luống tuổi cuối chiều
Trên con đường vỡ
Mỗi ngày tôi đều làm một ly Cognac và phì phèo một điếu Xì gà
( Mặc dù rất có thể là hàng nhái nhưng như thế nó mới...
Tân hình thức)
Không hiểu sao chiều nay tôi lại thèm một bát tiết canh
Một cút rượu lá chuối
Và điếu thuốc lào kêu rin rít dốc khói bay dựng ngược
Cô gái bia ôm... lườm sẹo cả hoàng hôn
Mất mùa
Mất màng
Mất...
Làm tôi nhớ một bài thơ của Trịnh
Đèn đường vàng chao loang
Nếu có thể chúng ta điên
Chưa hẳn đã được một lần điên thay cho kẻ khác
( Có bảo tàng nào lưu trữ cho cơn điên vừa bật lên khỏi óc ?)
Ngấm đủ mặt hình hài những con nộm đang bật rên than khóc
Bầy bồ câu im lặng
Bóng tối trùm trên lưng loài ăn xác thối
Bảo tàng chết ...
Vừa có thêm một nhà thơ hiến đời mình cho căn nhà xác
Comment chiều của Trịnh
Run khóc
Điếu văn...
Đất vọng
vuanhvu | 20 October, 2009 11:10
Khúc V: Đất vọng( Trích trường ca )
1. Bây giờ gió vọng mùa dâng
Trăng se đêm mỏng tán quầng hồn nhiên
2. Tiếng thở đêm
Tiếng thở của loài chim chia canh chưa ngủ
Ngàn tiếng thở trên đất ngoại du
Đêm nay tôi mơ giấc mơ lạ
Giấc mơ là khải thị của linh hồn tôi với quỉ
Chúng ta sẽ có lúc là quỉ
Thản nhiên về với đất
Về với sương !
3. Đến một ngày khi tất cả chúng ta sẽ là bụi
Cuộc gặp gỡ kiếp trước kiếp sau không hẹn trước
Đôi con ngươi nhìn nhau im ắng đến rợn người
Đều cúi đầu trước cỏ lác, cỏ lau
Trên mặt đất bốn mùa đi qua
Hai mươi tư tiết khí cắt xé từng thớ đất như cắt rốn thai nhi vừa sinh nở
Đêm phụt rỗng suy cầu
Bài ca Trịnh hát về chúa Jesu và đức Phật đã bỏ loài người
Tôi lại nhìn thấy loài người tự rời bỏ chính mình
Đang tụng lại nỗi buồn đã cũ
Bên đất là sự trở về của im lặng
Để hiểu được hạnh phúc là biết sống đúng lúc
Niềm vui biết cười trong tiếng khóc đưa ma
4. Nhìn kén mỏng giữa ngày Kinh Trập Sương loay hoay phơi tóc chớm Tiểu Hàn
Thổi nỗi nhớ vào mùa đang lột xác
Đất nâu mùi trên sông hoang
Con sông con quờ tìm sông cái dồn phù sa cho cá biết quay đầu
Sông dấu tuổi dậy thì em con gái
Chia dòng trong em tắm
Dòng đục tôi bơi
Sông cạn mình trong buổi hành hương để lại cho bãi bờ chút hồi môn dưỡng chất
Để hiện hình là đất
Và cái chớp nhìn bất trắc
Bè chuối trôi tiễn hạn về trời lễ tối cúng đầu năm
Tắt ngọn khói cuối cùng
Hun hút triệu dấu chân trầm chênh vênh đêm mở mắt
5. Sẩy hạt lúa trên bàn tay vỏ trấu rám mầu đất hai mùa nhiễm mặn
Gạo vẫn trắng như ngực em
Như sự sống trong bụng người động cựa
Sự mềm mại của yêu thương thốt nghĩa dưới tay sần
Hơn hai mươi năm trong chấp chới giấc mơ tôi loài cánh mỏi sợ điếng nhựa dính cành
Có tán cành nào không cong ?
Có thân đau nào không rỉ nhựa ?
Ngay cả sự bắt đầu cũng đâm lên từ vết thương rỉ nhựa
Tất cả cuối cùng đều chạm đất
Phía ráng chiều khản tiếng từ quy
6. Trú nắng ở nơi đâu những cơn mưa về muộn ?
Để em như lúa mạ đứng đồng
Người đang nói với người về chiều dài Vạn Lý Trường Thành
Về bí ẩn của Kim Tự Tháp
Về chiều cao của Hy Mã Lạp Sơn
Em chân lấm thật thà như đất
Quen như đất
Kể về mặt trời treo nghiêng trên mảnh ve chai cắm lún trên tường
Hơn hai mươi năm ý thức nằm co như trẻ ở truồng
Như khóm chuối già quên tóc bẹ
Tôi giấu mặt sau tàu lá xanh ngăn tiếng nấc
Em đi tìm tôi năm tháng vấp cầu vồng
7. Nếm quả ngọt trên đầu Đất đắng dưới chân quen
Bí độ nhuỵ trên giàn gió rét
Nốt phèn đau rỗng ruột giữa mùa
Phiên chợ vừa đông em lận lưng mang tiếng cười làm vốn
Mua niềm vui giắt gấu áo mang về
Tôi ứng trước nỗi buồn phiêu dạt
Chân sạn lạc đất trần tấp tểnh ngày đi
Miệng hụt hơi lạc tiếng gọi chiều
8. Có một ngày tôi quên
Gió hoan miên tràn về bãi nắng
Sao em còn đứng cuối sông mưa ?
Rưng rưng con nước gọi đò
À ơi rau rệu, rau ngò !
Thương em rủ trắng bóng cò mò trưa
Tôi về lội lại đồng xưa
Ngọn gà phạt gẫy khi vừa cầm tên
9. Đất ơi! Đất này!
Chân đi mờ lối cỏ
Điểm chỉ kiếp người bằng dấu tay mười ngón long đong mang hình sóng bủa
Văn tự lên mầu xanh...
Mùa vụ chong chong chiều động lòng nước mắt cầm tay
Giáp hạt người cắp mủng đi vay
Bán lưng dọc con đường số phận
Khấp khểnh về bóng ngõ đón mồ hôi
10. Bất chợt thấy mình là phù du khi trả lại cho đất quê mảnh bằng cử nhân khớp cái tên xuất lò ra nhan nhản Đáp lại cái ơn là vài tờ bạc lẻ trên mâm lễ gói bánh Chocopai tứa bựa trước cửa đình
Đâu như xưa ông huyện ông nghè
Mà kiệu son cờ lụa
Mà cỗ ba gơ
Mà đe hàng tổng
Tôi trở về trước đêm nhìn thấy rỗng
Chỉ còn lại nước da em bánh mật
Rụng vòm trời trôi nước xuống môi khô
11. Cuối con đường rơm phơi...Trăng tuột cương sa về vùng mắt trũng
Mượn tháng năm một tuổi để tôi về
Làng còn bán mua chân đất ?
Có nhận tiếng cởi giầy khét lẹt mùi bê tông nơi bon chen cơm áo ?
Để thót lòng tiếng mõ rớt toang đêm
12. Quê đứng chênh vênh nhìn đàn người ra đi quay lưng lại với quê
Sông nằm co ro nhìn lũ buồm trôi xa quay mặt lại với sông
Trâu lầm lỳ trước con đường bỏ hoang mùa lầy lội
Khói cay quên ngược về làng
Ai quên họ quên hàng ?
Tôi quên đất dưới chân mình khi dẫm lên thang máy giữa lưng chừng cao ốc
Lời ẩn ngữ nơi bùn sâu đã mất
Trong cuộc lữ thứ khôn cùng
Rồi một hôm quê có ai trở về
Và một ngày có tôi trở về
Trở về mà đính chính bước lạc loài dưới bụi tre già lá rách tả tơi
Bên nồi hoắc hương làm lễ tẩy trần vào cuối mùa đông giá
Tay em ngần như giá
Ngực em tròn như rá
Xuân đơm xôi trong ký ức ruộng đồng
13. Đừng về để giả nghĩa hay để moi lên cuống rốn được chôn nơi tổ tiên đánh dấu
Vẽ lên thành mặt nhà quê
Phục trang cho tiếng thở thật thà
Tôi về tìm lại mặt tôi
Chiếc mặt mẹ để dành trên gác bếp
Sợ thiu ôi nhờ bồ hóng bảo trì
14. Em vay bóng mát quên mang trả Cuối ráng mùa tôi đứng nắng trời bêu
Như cánh đồng đang yên vụ lúc tâm tư đã lắng
Như mây non an ủi bến trăng buồn
Tất cả đã tĩnh lặng
Để đất ngủ vùi vào thâm uyên huyền sử
Bằng tiếng thở của người khát sống
Ai đang đi ở ngoài kia ?
Bóng đổ tàn như sao băng tắt lịm
Thời gian có thể bỏ quên cõi đất im lìm?!
Nên câu chuyện vừa phút trước đã là câu chuyện rất cũ
Dù trên buổi tinh mơ còn những bắp tay vạm vỡ
Và những lưỡi cày phản loá ánh ban mai
15. Em ngồi xếp lại mùa xuân
Cỗ tam cúc lẻ chia tuần sấm lên
Xe pháo mã rình rang đi trên những ngả đường xa tít tắp
Lơ ngơ tôi con tốt đỏ trình làng
Rồi tất cả sẽ quên trong ký ức Người
Thời gian chỉ còn là khái niệm trên trang viết Ngày Tháng Năm
Không gian là những phảng phất của chút hoài niệm nơi ngọn đồi mủ mưng ...trên cánh đồng khô nẻ
Những tên xóm tên làng
Tên tôi , tên em cũng rời xa cõi nhớ
Gió mùa về xơ hoá tóc giêng xanh
16. Đất quằn mình những con đường tối
Từ lò lửa bò lên nét hoa văn
Thằng Tễu biết cười
Chiếc cốc không quoai người chia nhau men rượu
Như cầm lên đời mình từ đất khô cong
Làm sao để thấy lại ánh mắt thân quen, nụ cười mới quen
Lằn lại ngọn roi tre trận đòn xưa khất nợ
Khi tháng năm chưa đủ lóng đan sàng
17. Đêm nay ! Đất vọng Lại trắng phận người
Những phận người ngập trắng
Cơn bão số Mười Hai ngoài kia đang doạ nạt
Đất trầm vọng khai mở cõi trần gian
Tôi nằm giữa màn đêm tóc mọc tràn tối
Vó nhện cất mùa buồn
Đất hồng hoang ... tôi chợt cũng hồng hoang
Từ thực tại tôi thấy mình là đất
Bất chợt cảm thấy được sưởi ấm từ bàn tay xòe diêm trên đỉnh gió của những người lạ qua đường
Bước chân mọc chồi như thêu cỏ
Biết lặng im làm lại từ đầu
18. Tôi đi!
Bóng đổ dài nhiễu động
Những vần thơ chạm đất trên tay người còn ủ lửa hôm qua
Đất trở mình
Đất vọng!
Không lời phía cuối ngày
vuanhvu | 29 September, 2009 12:33
Không lời phía cuối ngày
Về! Về đi thôi!
Về nằm nghe tiếng mọt gặm buồn trong lời sách cũ
Những con chữ trốn bờ răng đục vụm
Ngày tối trời mắt trắng như sương
Về ! Về đi thôi!
Về nhìn sâu hóa bướm
Kén ngủ đau trên lời nguyền nguyệt thực
Trăng mồng năm như lưỡi hái săn chiều
Hương mùa đốt nén hoang liêu
Ba hồn bảy vía ít nhiều cũng xa
Bết nhau hun nắm thật thà
Thả thơ cho cái mặn mà sang sông
Về! Về đi thôi!
Về nghe cuối ngày gió vọng
Lùa vào đêm nỗi buồn chưa thức
Tấm áo trái tà không khít giấc trăm năm
Khi tóc người rét dại vẫn dằng dai
Về! Về đi thôi!
Về ta ơi!
Bài riêng em 13
vuanhvu | 23 September, 2009 12:09
Bài riêng em 13
Vén lên bức màn trắng là đêm bay trên bờ vai mệt
Anh ấp mặt mình vào bờ tóc xạ hương nhu
Tóc xanh chi mà ngải
Để bỏ bùa nhân gian
Đừng vội bay đi thoi thóp giấc mơ rối bời gió mỏng
Những vì sao quên lối về trời
Vài lá nhỏ đáp buồn nơi xứ nhạn
Mật ngữ vờn Nhót liễu ngộ như môi
Bài riêng em mười ba
Như con trăng mười ba em vặn mờ
Hơi thở dập dờn ký ức
Lựu loay hoay thắp lửa cuối mùa
Anh uống mắt
Uống nụ hôn tròn nguyệt
Uống vầng trán loãng mầu thu chưa thức
Uống tình yêu lấp láy cuối sông Hằng
Trong thăm thẳm ngực thời gian thăm thẳm
Áo em hờn vồn vã một mùa đi
Manh nha trắng chuông dồn như ký tự
Những nẻo buồn theo lối bóng thiên di
Bài mười ba thẫm mầu của gió
Em soi gương ủ lửa chút son hồng
Hình như nhớ thoát sinh từ lưu lạc
Ngự đêm nằm trên đỉnh chốt sương đông
Mười ba bài yêu em
Mười ba chiều hồn mưa chở nắng
Trời trở tiết mắt khép triền quên lãng
Một đêm trăng đi
Một tối ta về
Không thể là thơ
vuanhvu | 14 September, 2009 22:33
Không thể là thơ Khi đọc một nhà thơ
Đêm nay cảm xúc không lên cơn sốt dù chỉ là một cơn sốt giả
Không co giật
Không hắt hơi sổ mũi , nhức đầu hoặc đại loại một thứ gì na ná
Thân nhiệt vẫn cứ bình thường giống như loài người không quá 37 độ
Nên thơ quoái biết nó ở xó nào
Căn phòng ngập tiếng thở tềnh toàng
Chẳng nhẽ lại viết về những điều lớn lao khi quanh chân bàn mốc meo là vỉ paracetamol vợ mua từ năm ngoái đã quá hạn mà mình chưa dùng tới
Cảm xúc chưa lên cơn sốt
Chưa rét
Chưa tổng phổ được diện mạo của một nhà thơ
Nên chưa thể làm thơ
Mà thơ cũng chưa làm mình
Phải theo kịp với thời đại
Nghĩa là nhúm tuổi già vẫn có thể lột xác như mấy em teen dậm dật nhảy hip hop
Người đàn ông đang hồi xuân xỏ kính thời trang
Ngồi xem và cổ suý cho...váy ngắn chân dài
Xủng xoảng đánh rơi đồng cười dưới chân loài chăn mồi dục cảm
Khi cần
Viết những dòng bất hủ như ta vừa tự tử trước bình minh
Chưa thể làm thơ
Chưa thể sốt
Chưa thể tự tử
Hình như có giấc mơ mặc váy Đụp
Dập dềnh thơm buổi dậy thì
Đêm ních chật một mùa nhu yếm ngực
Trăng nằm khem khép rặng chân
Khai sinh cho ngơ ngác tân kỳ
Đêm nay không lên cơn sốt
Đêm nay không thơ
Không bóc...
Cũng chẳng phải lột....
Chiếc móc áo treo đầu như dấu hỏi
Rơi bóng xuống tấm Thân trần già nua
Những mắt người trên bão
vuanhvu | 07 September, 2009 13:58
Khúc IV - Những mắt người trên bão ( Trích từ trường ca )
Viết cho quê đang vào vụ bão
1.Chim Lợn vặn chiều lên dây cót
Điềm báo quê vào vụ bão
Bão chan mặt người
Bão đi dựng trắng
Bão nuốt làng
Bão nuốt những bãi cồn kiệt sức
Bão nuốt con trăng đêm tháng tám
Bão phá bươm mâm cỗ cúng rằm
Trong cơn mơ không có cánh buồm
Cánh buồm lơ lạc mồ côi
Chỉ có giọng trẻ thơ ngập muối
Muối chan lên ngàn bữa ăn
Muối kết lên đêm mặn lằn những cánh vai trần nổi gồng gân chão
Tay người như chài
Mắt người như lưới
Chân người nước nhảy
Ngực người đáy sâu
Đàn ông dầm mùa uống nước mắm
Đàn bà tóc thơm ngậm hương chiều cá nướng
Lời ru biển không còn tăm cá nục
Chỉ có nỗi lo bện câu hát "huầy dô" ràng buộc đời nhau
Những mẻ lưới ăn dè ngày giáp bão
2. Cha tất tả đôi chân bàn cuốc
Xới mòn đêm tóc rụng
Sấp ngửa những mùa Dã trắng
Bóng đời đổ gẫy trên xác sóng ráng phù vân nổi loạn
Con nước lên xô đi dạt đất
Thổi dọc một đời bão no bụng đất
Nước mắt mẹ xót đắng kết pha lê
Những giông mưa mỏi lử cứ theo về
Người về đâu bão về đâu ?!
Mà mắt mẹ nở to hơn mắt bão
Tháng năm không khép được nỗi buồn
Sườn bão trắng mùa tơi không che nổi thân gầy mẹ đi đắp gió
Nước mắt nhiều hơn mưa rơi
Tiếng chân rợp hơn tiếng nước reo
Tiếng khóc ngặt hơn bão réo
Đâu tiếng người khản thiết phía khơi xa
Buồm ơi!
Biển ơi!
Chồng ơi!
Con ơi!
Anh ơi!
Vuớ tời ơi ! *
Vợ cúng đầu năm đưa hạn về trời
Cầu cho chồng ra khơi mát chèo thuận nước
Mẹ thành kính từ bao mùa chay trước
Mong chân con đơm cuống
Lách qua định mệnh
Len qua bất hạnh
Để buổi chiều nào như buổi chiều nay
Chồng em không về
Con mẹ không về
Chỉ có xác Sứa dạt ngứa rũ trên tay
Từng đường sóng như đâm vào số phận
Đâm lên thịt da nhăn tuổi mẹ đồi mồi
Loài bão gió biết lấp đầy những khoảng trống
Nhưng người không lấp được người
Chỉ có nỗi đau đắp lên nỗi đau há miệng
Tuổi gió có dài hơn tuổi tóc mẹ sao những sợi buồn nối cứ dài thêm ?
Cứ mặn thêm
Cứ mối thêm
Cứ dầy thêm
Từng sợi vui rụng dần
Bay về đâu, về đâu trên đê người hy vọng
Về nơi cánh buồm như áo mẹ ngày xưa
Nâu mầu lam lũ
Biển như mầu váy em ngày xưa
Xanh ngày em cưới
Bão như mầu da anh ngày xưa
Đục ngầu ngày nhuộm muối
Ngày biển trắng
Mắt người trắng phau
Giờ chỉ còn lập lờ những mảnh vỡ từ xác thuyền những ngực trai hẹn đi không trở lại ngày về
Chân trời mênh mông không thể gọi
Chỉ vết chân người trên bão gọi tên nhau
3. Trước bão là quê
Trong bão vẫn là quê
Sau bão vẫn là quê sống hai lần nước mặn
Con Bống nhảy bờ mẹ đặt tên con là Bống
Bước con gái dậy thì biển động
Con Ghệ đi ngang cha đặt tên con là Ghệ
Nhịp ngực trai tiếng sóng đi về
Rồi con đi quê gửi biển vào giấc ngủ đẫm mùi sóng
Trong bến mơ mười tám chao chân tóc bồng vỗ sóng
Dội vào ký ức tương tư
Rồi ngày con về
Biển nhận lại dấu chân con lặng sóng
Cho muối đồng cúi hạt
Dắt theo nhau về nước mắt
Treo bình minh lên dựng ngược mặt trời
4. Dẫu biết bão lùa bài hát cứ bay lên
Bài hát lam lũ người quê từ khi chào đời đã biết đặt lên đỉnh trán mình cái nhíu mày của sóng
Hát ở nơi đây
Nơi đất dày, biển sâu
Nơi cắm linh hồn tổ tiên trên bùn hoai như rễ bầm sú vẹt
Lúc này, hôm sau ...Cha truyền con nối cả ngàn đời vẫn hát
Từ sinh tiền đã dầm mình trong nước
Xì xụp bữa cơm vảy cá dát mặt người
Vội vàng như mặc áo trái
Vội vàng ngày tháng năm sinh không còn nhớ
Cái tên cúng cơm không còn nhớ
Bão xô từng cú thót giật mình
" Người quê biển" thành tên chung
5. Thôi cùng về ta hát lời biển
Cùng về hát lời gió lặng
Ngồi choán hết cả bóng mình trên biển
Mời người rượu rót chệch ly
Từng giọt buồn lăn vội giữa giọt vui
Chạm ly
Chạm người
Để ta hiện hình trong tột cùng đáy gió
Chiếc bóng bay về phía chân trời đang mở
Còn nỗi buồn khô trên cỏ sũng chiều
Buổi chiều rơi thanh thản
6. Ngày mai góp nhặt nỗi đau dựng lại biển trời
Dựng lại tiếng cười ngày hôm qua bão cướp
Dựng lại buổi trưa gió đi không lọt
Dựng lại mái tóc trai quê xanh lì rau má
Dựng lại câu " Dô tả dô tà"
Không "phá đường tàu"
Phá bão trước thời gian
7. Rồi mẹ lại nằm mơ buổi cuối chạp hết đông
Cá khoai trễ mồm cười cá đuối
Cá bơn khóc lên bờ xa hẻo hút
Quang mủng gánh làng mang rao chợ
Bán bão giông mua nắng nỏ mang về
Cha mơ rặng Duối vàng cuối vụ
Mắt con mở ngày như mắt dứa mắt na
Chồng mơ bếp khói cay sực mũi
Vợ vít lại đời tay nhuốc nhem hình rế rách
Bắc ngọt ngào canh Giắt ấm lên nôi
Tuổi thơ cười bết nhọ nồi
8. Bão tạnh rồi . Tay người phơi tanh lưới
Em đứng so le đan ước muốn lên trời
Nắng treo áo mỏng
Dáng em trắng tháng năm đổ tối dài năm tháng
Như biển bình yên lật tay tát bão về
Ta đánh cuộc đời mình vào biển
Như núi Mê, đảo Nẹ
Bão muốn bứt ra khỏi ký ức
Miền ký ức sống
Nhưng ký ức ngâm mình trong triệu lần đối mặt
Ký ức lạc đi ta đốt vỏ Sam gọi vía mà về
Để con gái về nhà làm nàng dâu
Để biển kia đất này thành chồng vợ
Tiếng thuyền về làm quà tặng của chiều hôm
9. Lồng ngực biển bao dung
Nhưng mắt biển lốc tròn hình bão
Nhịp đập có mùa không tỉnh táo
Nên biển- bờ có lúc đã từng ly thân , đã từng không nhìn nhau suốt chặng ngày thai nghén
Để rồi bờ nói lời mồ hôi người chạy nắng
Biển nói lời muối chát
Thành mâm cơm mặn đẫm buổi vuông tròn
10. Giữa trầm tích bới một lằn xác sóng
Gặp mắt người nhìn trăm năm chưa hóa thạch
Gặp chân người trên đê chiều còn nóng hổi
Gặp tay người ghì chặt giữ làng quê
Cho hôm nay giật mình cho ta biết ngực mình đang thở
Hơi thở bay giữa trời
Bay trên đất
Bay trên bờ em tóc dại
Bay trên buổi mẹ nứt nẻ lập đông
Bay trên ngực cha
Ngực xóm bồi bãi lở
Và bay trên ta ngày bão trở
Rối bời
Ầu ơ quê biển nghẹn lời
Nguồn quên cho cái ngậm ngùi đi vay
Sóng cồn xé tuổi vân tay
Mắt người trên bão còn cay . Mắt người!
* Vúơ tời ơi: Câu thán của ngư dân Hậu Lộc hiểu theo nghĩa " Ơi trời ơi "



Trackbacks (0) |




















