Những di cảo tối

By Vũ Anh Vũ

Những di cảo tối

Viết tiếp trường ca

1. Ký ức tròn dôi trăng bữa úa
Đêm hiện lên xứ nắng sắc lượm vàng
Tháng tám khấp khểnh đi trên đôi nạng gỗ
Đèn kéo quân rong qua nẻo trái mùa
Rúng động bàn chân già rũ
Giả mộng ý nghĩ nhược thể
Đi lùi
về ...
văn hiến cũng ngàn năm

Trên đất dày trầm cảm lốm đốm tâm linh vượt biên khỏi con đường mê miết
Tay sai thảo khấu gió trời
Chiều vào cữ đang bắt đầu thiêm thiếp
Hiến sinh đài hoa ngày đánh rơi vương miện
Lỡ
Rỡ
Nở
Khu vườn sắp đặt hiểm trở
Vai em chiêm bái ngủ ngồi
Tôi đồng hiện đầm đìa bóng tối
Ngày phì nhiêu bội đỏ thục quỳ

Biết ơn em tóc một chiều không lộ
(Như ân huệ em quên đeo mề đay thú nhồi bông mặt người. Nụ hôn và vòng tay và tơ và mượt và vân vân và cuối cùng giấc ngủ )
Giữa muôn tròng mắt lạnh
Ký họa tôi bức chân dung vị lai hăm hở quyền uy thị hiện buổi hoàng hôn kỳ bí
Miền bão giông trù phú
Thời gian làm dòng sông
Xám cánh buồm cuộc sóng
Theo tôi đi mùa thủy tận sơn cùng

2. Em có nghe phồn hoa đang ngân lời nhã tuyến
Những đàn cá lưng chì phơ phác biển Đông
Những bầy hươu đen man phương rừng trọc
Nghe dốc hiểm dấu chân buồn hao hớt
Khóc bài tiều tụy
Giàn kim ngân quyến dụ loài sâu đóng kén trên hào quang lịch sử
Ân sủng nở lan diệp lục dư thừa
Cứu vãn một làn môi dại
Róng riết son tươi
Về đâu chiều phơi sương muối
Vấp đêm mơ lởm chởm ổ gà
Em loay hoay tìm bình minh da cam trên nền trời huyết dụ
Những gam mầu
phố
Ấm lạnh ngói cổ
Hoa bên đường buông những chùm khan

3. Thỏa đáng dấu tích ngày thu mở lộ. Lẩy bẩy nhánh lửa sưởi tiếng thở phù vân mốc ám. Tiếng nhại xáo xác mỏ chích chòe khấp khởi. Cúi xuống mệt mỏi giam cầm
Ôi sống!
Cuộc vượt hiểm bằng đôi chân trắng thếch bằng khói bụi tiếng còi xe và mặt người diêm dúa khẩu trang
Em viết thơ về những mùa bình yên bằng khuôn cười lỏn lẻn
Thỏ thẻ tai anh
Mùi café non nờm nợp giao mùa

Miêu tả cơn mưa tha phương đi về vùng hoang dã
Những tí tách nhịp ngân gọi lá
Ẩn mật quyền phép
Chiêu hàng một thềm giông bất hạnh
Tôi
tơi
rơi
tả ngạn mắt
em
bờ quỷ mị
dậu chưa đổ nhào
bìm đã vụt leo
Đừng sập vội ánh mắt ban sơ sương khói lưng trời. Bậc thang kể cho nhau nghe sự mỏi rời chiêm bao tuổi muội. Bầy lụa tha hương ngã ba ngọn gió rù giẫy dụa. Nơi khuya khoắt ánh trăng chưa liền sẹo. Miền tối tượng hình
Rượu
thị ảnh nứt ngọn
bẫy
lối mòn và mũi gậy
phờ rạc bàn tay trơn sượt vảy nấm
Lối thoát duy nhất của tư duy là vượt qua kẻ canh giữ bóng đêm
tôi
bụi thức
Trái xanh tóe rơi trên đất mẹ lưng trần

4. Trắng
tinh
trời nước
mây đi hoang nõn mùi giấy điệp
Ngọn lửa dậy thì cháy dọc chiêm bao
Thịt da vẫn gió
Thông thống thổi trên cánh đồng chiếu hoa dĩ vãng có tiếng sột soạt trở về môi mắt hoang vu
Em ướm chân lên ngày tất bật
khít khao những tạp âm số phận
đồng bản
rụng xuống đóa thủy tiên đen quỳ

Nhật trình con đường Nguyễn Trãi từng buổi chiều nhiễm độc
Giọt nước mắt của trời
biến sắc
Ký ức phẩm nhuộm
Không nhớ nổi gò ngực 24 thềm chuông lạnh
mùa đông tháp đứng
Tiếng sập cửa đánh cắp sự hoài nghi trên làn da con gái
Chực mở nụ môi tĩnh lặng
Dịu dàng em
Gửi về xa xưa hình hài bàn tay ngải hương ướt bóng ngày qua ngõ
Cuối nẻo mưa vỏ sò khuyết tật
lạc âm

5. Trời vơ ráng đỏ . Thèm nhớ em ngón huyền cầm mềm miền bông vải . Lối đi vàng chín rũ lọn tơ. Gấp lại tiếng thở dài ngoài nội rêu huyễn tử. Cuộc từ ly không tiểu sử. Mùa thu hoang mang một kẻ lỡ đường
Viễn hành vệt son môi bay nhòa khung vải. Vào khoảng trống thiên hà bí nhiệm. Nhịp thở gối đầu lên bắc miện tinh
Tôi! Vẩn thạch rơi trầm đêm thảo nghiệp. Mắt tiền sử nhìn triệu năm ánh sáng. Con kiến cánh buồn hát bài cành cụt. Ngoài xa ngọn gió lâm bồn

Hạt giống cũ chờ bao lần hóa kiếp. Chi chành con chắt bay lên. Em ngồi bên hiên nhà có tiếng động loài quạ khoang nghi hoặc ô cửa trắng
Ngã xuống tôi
Cơn ngủ không màu
Họa
Vòng khói trở về từ yên tĩnh
tượng Nghê
Gốm sành thờ thẫn
hôn mê
tứ bề
Mai em về hợp phố ươm trai

Ôm những thì hoa mỹ nữ
Tuổi mai sương thiên lý giang hồ
Làm sao nguôi quên nơi tôi đã hôn em. Làn vai run suốt mấy mùa bấn loạn. Thế kỷ bất toàn lơ đễnh sống
tro khói
lưng khuya

6. Rùa đá cõng thời gian lặn xuống chiếc ao vuông
Con rồng thiêng ngáp dài chờ đợi
Nơi huyền thoại dòng sông đổ đầy rượu
( Ô hô! tôi đang mơ sở hữu bình rượu ngâm loài rồng triều Lý tưởng tượng về sự trường sinh )
Thượng nguồn tiên nữ nằm trơ
Tình đành
chung chạ

Tỉnh dậy tôi ơi!
" Đàn kêu tích tịch tình tang"
Qua bao nhiêu cuộc tan hoang mà về
Em tóc nâu
Em mắt nâu
thong dong chùm thạch lựu
ướt cồn trăng cong

Căn phòng chủ nhật ngập tràn u hương thân thể người đàn bà phương đông dự mộng
Ngọn đèn chểnh mảng cháy
Bóng ngực
Hai dấu âm tự thú
Truyền nhiễm gam tĩnh vật màu nóng
Khuôn mặt em đầm bích
bấp búng chuông ngân

7. Nhớ em ngã mái hoa râm
Thơm thớm bóng dậy thì trở biếc
Tôi về nhặt chiếc tổ Cuốc rơi bên lũy tre ngà bốn mùa dậy sắc
tụ hội
địa linh
đường cày
hoang hạn
Ngọc Lũ trưa bỏ vắng mặt trời

Khép lại tôi di cảo hoang sơ tối tăm lòng đất. Những mạch ngầm co rúm hớt hải dấu tích mảng da bụng bài thơ bốc cháy. Thuôn nõn miếng môi mím mềm. Em! Cong hết chiều hổ phách chưa tắt nhũ hương
Hộ tinh giấc biển đêm đắm đuối. Hơi thở nhẹ cườm tay mời gọi vỡ ngất điệu cười mỵ nương. Bàn chân cong nguyên dốc âm u làn my măng đỏ
Lồng ngực mở
mở
Ùa tới lặng thinh tiếng cởi trói từng vết rạn vô hình chạm ảo. Trả lại cuối năm một ngọn cải trời
Ngữ điệu sỏi rên rỉ dưới gót chân câu chuyện ngụ ngôn sót lại bên bờ ao cạn
Bề dầy văn minh
Ruộng đồng
lúa nước
Thân leo vươn giấc mơ phù đổng
Con chim non mơ chiếc mỏ vàng

8. Lưu vong những trắc ẩn cuối ngày
Xao xác lá mù
Rúc gù
tán gẫy
Dính một con tem phù du đen trên vỏ cây đau dòng nhựa phiêu nham sau nhát chém hư vô ngày bão. Chòm gai thơm nở bao hiến dâng cuộc hành trình giả tưởng rợp cơn thở mận. Cất lên quầng thâm hệ lụy tối
Còn gì cho em?!
Còn bìa mưa bụi
Mủi chùng lòng tôi

Chảy mãi đi hỡi thời gian ngầu xiết !
Cuốn phăng bèo bọt hôm nay
Nơi bàn tay dòng sông lìa cuống bi kịch trôi bên bờ mộng dữ
Đôi má sốt bừng em ấp ủ
Phóng thích búp nõn quan âm

9. Những buổi chiều hoàng hôn rũ ngất trên tường thép gai để lại bóng tôi [con tin] thoi thóp vỡ. Đồng hiện hồi quang
Triển lãm hồn thiêng sông núi tháng mười không gian nhiễm sắc. Dị biến mỗi khuôn mặt an nhiên
Vật tế thần tráng lệ phô diễn trái tim trương phình kỷ lục [guiness Việt Nam]
Sau trang thơ sự sống lọt sàng

Cư trú tiếng gà cục tác sớm mai
Mắt gỗ thất thần thắp sớm một cánh đồi thiếu phụ
Em bỏ quên tờ lịch ngủ mê khung cửa trầm ngâm buổi hồn lá mạ
Những mái phố rũ bay
bầy bé gái mùa xuân đố lá trên vòm mây nguyệt quế
câu thần chú thiêng ướt rụng tên người

Yêu em bằng chiêm bao dấu diếm một định mệnh chân mây. Tiếng nấc bật ra ngoài bản congxecto quỷ ám. Chương cuối mang tên Hòa Bình con chó mực ngồi như định kiến canh khúc xương khảo vật đương thời. Di duệ từng mặt người bình phong nụ cười cánh sáp
Lẻn lút vào hoang nhiên
Gọi thầm một điệu hát đóa lưng ngà vũ nữ. Chìm lỉm ngày tàn thủy táng. Tôi quỳ hôn lên chiếc rốn em sâu nơi bình minh dấu mùi hương bí mật vùng bụng trinh minh rớt tuột khoen vàng
Quầng lân tinh le lói sáng trong tầng hầm tối ẩn ức tiếng thì thào tế bào lục địa nảy nhánh
Buổi hôn mê đỏ
Nhục thể trắng đám dây thừng cột cổ
Bước hồng điều buông xuống
Tôi đi !

10. Bài học vỡ lòng tụng ca người săn lửa
tẩy đêm
tẩy kiếp ngựa người ăn lông ở lỗ
[ Để tưởng nhớ kỳ hoàng kim nguyên thủy tổ tiên đẻ ra chòm sao Nhân Mã ]
Hí lên trì tục những định âm vô tính
an bài ánh sáng phồn sinh

Những lạnh lùng đã chết bên trời kia. Tôi ngồi trông giữ từng nỗi buồn tôi ong dại. Phác thảo chiếc ly pha lê nhân chứng một giải thoát thạch tín. Da thịt em nhả sáng thần dược bôi xóa dần dấu tích nô lệ tiếng chim cu khắc khoải
Ngủ đi! Vòng quay mãn tính
Vũng đen ngậm rỗng nội thanh hoang ảo
Tôi đứng đây thế chỗ cho người xưa [ có thể chết cái chết khác ] đã bị hành quyết
[khởi đầu và kết thúc ]
Ngàn năm mối mọt tiếng lá sủa va nhau trong cuộc đào thoát rữa mục giọng chuông ngộ nhận. Đốm lửa mua chuộc lũng sâu thênh vắng đậu trên hơi thở em mùa rụng. Diễm âm hẹp phận dưới đường bay

Tê điếng cánh sâm cầm cầu siêu buổi ánh đường hoảng loạn
Phím tay nổi phồng mật mã
Cuồng phong dựng lên ngày tôi đá nứt
Sót lại tiếng co mình
Em săn se những đường cong nhàn rỗi
Mộng du một làn hương riêng

11. Tàn hơi
Bủng vàng mặt nghệ
Chiều rướn cong nọc rắn
Người đàn bà xóa dấu vết ngôi sao đổi ngôi dưới bầu trời tháo cạn
ánh sáng ngã lại sau lưng mình
Tôi vướng sâu vào giấc ngủ em. Bóng tối cất dấu định phận vỏ chai sót mùi phồn sinh
Cố hương!
Gót chân niệm trú tự dạng cháy
Cánh cửa dự huyền cứu chuộc những thụy âm

Từ bỏ ký ức trắng mùa hoa lữ. Em bước qua chiều tắt khi bóng tối đã kịp hình dung Nguyên sơ một ảo giác xanh khướt tiếng thụ cầm mắt người cuối lụa
Tôi tự hỏi tôi những hoàng hôn đi lạc hình hài tước lửa dội triền mê
Lặng lẽ từng khắc thời tưởng niệm
Em nhắc mãi con đường lùa nắng ứ
Sắc độ hiện hình thân mỏng trần gian

Thôi chào nhau !
Mai này tàn tạ
Trầm thở nguyên sinh
hoang cư ám muội
Nghe trắng muốt một tiếng cười nắng rựng cuộc hành hương phấn bướm dị kỳ
Lòng xoan đắng mé sầu dấu mặt
Mực gió tràn khoét buốt
Em!
mắt hạnh tuyền thơm dấu huệ từ bi

12. Tôi trỗi sống để yêu em trong lời ca loài chim hót thảm [không ngày mận gai]. Điềm gở mang tướng hình thời đaị sự lụi tàn hoan hỉ. Mọi giáo điều khổ lụy đều hiện diện nhằm ngợi ca cái chết. Trời bắt đầu trở lạnh lối di cư hấp hối...
Dấu vết bữa ăn còn vung vãi mặt thiên đường bầy đàn thuần chủng. Quanh quẩn cỏ khô xõa ngàn áo đẹp
Hãy hôn đi em khi cơn say còn mang linh tính và ngực em ấm hổi một yên bình
Tôi đang học lại cách yêu
vào ngày đông đang mãn

Từng biến cố lùa qua trên mái đầu hiểm độc vùng trời nhiễm khuẩn. Cây trơ xương trong mùa gió nộ cuồng. Tôi úp mặt vào vai em nõn giấc nhện buồn. Ẩn trú ngày bình thường đóng kén
Dấu chân muối tối
Tháng giêng đánh đu rèm cửa
Chiếc nhẫn nương thân bàn tay tẻ nhạt
Ngậm vành
những đường tròn không tới được hồng tâm

13. Dong linh hồn mở gió buổi sớm mai hạt mưa phùn đong đưa xám ngoét bầu sinh quyển. Những con vẹt lý sự bằng nhịp điệu hòa đồng. Loài người tin là thế!
Va chạm vào đấng thần minh giả mạo một tiên cảm. Từng dự báo ly khai khỏi trí nhớ tôi
Căm căm ngày dài
ngày dài
chiếc đĩa CD không lời nằm lạnh
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng *
Đổ dài dáng em

Tôi nhìn xa mái nâu buồn sương rụng nghe tóc lén lên mầu phiêu khói. Tiếng mõ tre rây mùa mê sảng . Bầy nòng nọc dứt đời dã ca
Phỉnh dụ mắt đen ướp nhòa tôi mộng rờm rợp thềm da non bện chặt trí tưởng. Chung thân buổi chiều đuối sức
Tôi đành nấn ná trong em
xác xơ tù tội
Khoảng trống tro bụi mù miệt nền vải bố
Em gói nghẹn một chùm ánh sáng
Bỏng phức khe ngực đàn bà
giấc ngủ thực vật
Tôi !
Vấp sóng làm con thuyền lật
Trên
bầu trời
máu đỏ
san hô



* Câu hát trong Biển Nhớ của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

More...

Bay trước ngàn năm

By Vũ Anh Vũ

Bay trước ngàn năm

Viết tiếp trường ca...

Em bước ra từ khung tranh tháng mười áp thấp
Áo mỏng nhịu hình phá cách một mùa hoa
Ngày ảo cảm âm ỉ trong lồng ngực
Te tướp một mùa thu vỡ vụn giấc mơ dại bờ trinh nữ
Gió bấc e dè lay cuộn len nâu...

Bỗng dưng nhớ em đến tức thở
Tôi biết mọi bí mật về tôi không thể ẩn náu dưới mặt trời
Như em thôi !
Loài mặt trời đậu thường niên trên dành cây nắp ấm 
Ô hay ! mộng ấu bay như khói
Một biên độ chiều dưới đáy sâu

2. Thả bẫng bản năng không cầu thị nơi câu thơ chẳng thể yên bình
Có lẽ chỉ em hiểu sự mộng mơ của những móng tay gầy nhom mùa thu ốm nắng
Lời khăn lụa buồn như bài hát
Không đủ ấm cho một cuộc chia tay
Cô nàng Manơcanh tựa chân dài vào tường hoa sứ đỏ
Hè phố buông từng vệt bụi dài

Giơ tay chào phấn hương trang sức vùng mắt em nhiệt đới
Mẹt hoa ngả vàng trên xe đạp ríu vòng quay trễ nải
Em hôn đẫm lên đường mưa lá trọ
Mớm cho nhau hơi hướm chút người

3. Còn lại tôi dẫm lên chiếc bóng của chính mình
Bên vũng hoàng hôn hoải ngái mùi ủ dột
Từng muộn phiền đang bắt đầu đẻ trứng
Để biết tạ ơn em!
Thả tôi xuống buổi chiều đáng sống
Tiền kiếp đi xuôi vào thời khắc tan tầm
Lặng im!
Ngôi nhà chưa mất mát chiêm bao

4. Thằng bạn hói đầu hẹn gặp đi uống bia bằng khuôn mặt công chức
( Giờ có lẽ hắn đã là quan chức )
Chúng tôi nhậu bình đẳng với những mưu toan
Bên này cao lương
Bên kia vỏ lạc
Tháng năm cần mẫn như người phu dọn rác
Chẳng nỗi buồn nào cất nổi mình lên
Trên cánh đồng cỏ đoạn trường kết độc
Bịa đặt vị ngọt vào giấc mơ thoi thóp bản tuyên ngôn vừa bị tử hình.
Con rối trì hoãn sắm vai hình nhân hạnh phúc
Sự thật náu mình...
Lốt thú
Bóng đêm xâm thực trong vòm họng người câm

5. Viễn trình một mùa đông phờ phạc mộng mị bên đường cây tụt lá
Con dốc trơn rêu thức mầu đa nguyên
Tuổi mỏi rơi trước đa hình tiềm thức
Mặc niệm dội cơn đau cũ
Người đi
Bóng đi
Cuộc ra đi này buốt hơn mọi cuộc chia tay
Mỗi ngón chân cúi gằm rát bỏng
Phấp phỏng đi dằng dặc phận người

Đếm ngày đầy tay lẻ nhạn
Những nếp nhăn loang trập trùng chiêm nghiệm
Thuần khiết rộ nương tựa vùng trán cháy
Huyền man những vì sao bất nhẫn
Ký ức thủy triều bay

Em kiêu hãnh với tự do nguyên thủy
Bài du ca truyền thuyết bí hiểm thang âm sám hối ngày lạnh
Áo lông ngỗng thiêu rụi bầy tên thần thoại
Cánh nỏ hụt hơi quỹ đạo
Tôi ngồi chườm vết thương nhàm cũ
Máu hỏa thiêu tiếng nắng khải hoàn

6.  Người những người!
Đàn những đàn...
Bầy rao lễ hội
Lập lòe phường chèo rợp  rình mũ áo xập xòe váy ngắn
Hơn ngàn năm ngợp sắc hoài nghi bóng hồ cổ sử
Thương con chìa vôi mồ côi giấc ngủ
Tô Lịch nằm mơ giấc đen đặc tóc
Lưỡi gươm thiêng gỉ hoen mài đau vào lý giải
Từng huyền nhiệm bay trên đôi cánh gẫy
Em !
Mặt trần
Lách tách má nâu

Bay trước ngàn năm
Bím tóc em như sợi thừng nút tôi vào ký ức
Mỗi ô cửa vuông ! lồng sương mờ khung tranh Phái
Gió mùa đông rón rén trên da người lời mật ngôn hiện
Để được bình lặng ở trong em
Uyên nguyên tiếng cười chưa đảo phách
Sau cuống nắng rụng
Đọng nhành hồn nhiên

7. Bắt gặp một bản thể mưa
Lạnh như tiếng rơi của vòng tay vỡ
Phố cổ diện hàng giả cổ
Ngày đi huyên náo trên Hàng Mã
Chúng sinh buồn vêu vao hát bài áo giấy . Chiếc bù đài khổ hạnh khô cong
Hư lộ chênh vênh bước em trắng đôi chân âm bản. Con mắt dõi về chiêm bao những vì sao kiệt sức. Biết chạm vào đơn điệu nét kỷ hà nổi loạn . Biết tân trang trời xanh mùa ly tán lặng lẽ buổi chiều dựng xám
Tôi chợt hiểu ngày tôi cô độc . Viên đạn bay về chiếc tổ nằm phục sinh như quả trứng vàng. Chiếc lá cuối cùng bay như không đáng nhớ
Mùa nước cạn
Sóng chết từng ngọn trên đầu

Cuối cơn cảm lạnh
Viên gạch dưới chân thành Cổ Loa xác tín nét mặt người tuyệt vọng
Vòm trời không đủ rộng
Những ân huệ ám dụ ngồi thở dốc trên nấm mộ không bia chí
Người thu phụ tôi gặp trưng nỗi buồn trên cổ những hạt trai đẹp như nước mắt
Thời gian ngủ quên trong mê man lịch cuốn
Linh nghiêm ngày mạt lộ
Vĩnh cửu triền sương

8. Ngụy trang cho khuôn mặt tín thần bay trong chiều cỏ cháy
Tôi đi tìm tôi !
Bằng tiếng thở trong khung xương đói lả
Bằng bài thơ viết trên tờ tem phiếu
Những cơn ho chưa kịp tượng hình
Một đồi hoa loài người vừa đặt tên . Chợt hiện trong võng mạc mùa cây sum họp. Tán trăm năm đâm vào vỏ hạt. Đoàn tầu cũ thu mình nơi gác xép ...
Tôi náu mình nơi em 
Tao tác đường khuya xưa lắc
Chiếc bọc trăm trứng rùng mình
Nỗi buồn bị ung

Trên mặt đất bầy cú đêm bay về như báo mộng
Vẫn phì nhiêu xiêm y lửa
Chỉ có cặp môi em mùa này còn lép
Lép như cánh đồng bao cấp niềm tin
Hồi ức !
Động mạch  nghẽn
Lời chung nguyện lưu lạc vọng âm từ nơi kết thúc của buổi chiều . Thân ngựa rã cương phát lộ chiếc bóng oan khiên đang bắt đầu tự vẫn. Ném tôi xuống những dòng viễn tưởng. Ảo trá quyến rũ như giải thoát cuối cùng . Nơi eo trời cơn giông đang cất lời rền rĩ
Nhú buổi sơ sinh
Em!
Lẫy vào tôi một chùm hoa Đại

9. Bay trước ngàn năm
Võng trũng mắt lưới cáo
Lọt một câu chuyện cất giấu sự thật kể giở nửa chừng
Chết khô trời xanh mong manh
Ngày và đêm
Bóng tối và ánh sáng
Thả tôi vào cơn triều cường tháng mười đại lễ. Những dịu dàng mỏi mệt gối lên nhau cơ man khẩu hiệu. Mùa thu rả rích mưa trời
Em ngồi ru con bên mùa sen cũ
"...bong bóng phập phồng..."
Phập phồng
Thềm ngực không ấm

Cây trước nhà và chùm rễ đen
Rơi xuống như vườn tóc trương lên ngày bỏ hoang ẩm ướt 
Khơi chiều giếng cạn bẫy mây về chết đuối. Bố cục tối những hoa văn gấp lại. Ẩn sâu vào trí nhớ tượng bán thân cúi đầu cam chịu
Loài người sống hay đang tồn tại ?!
Chỉ còn những mẫu khảo tâm linh trầm tích.Trong ký ức loài thiêu thân đâm đầu vào đám cháy. Đất hư truyền thân xác trổ bông

10. Nắng qua đường Cổ Ngư lơ lãng bờ vai gió nổi
Đã bớt đi trễ cánh tiếng chuông đồng
Bay trong chiều em về ngôi nhà gỗ
Sương đã dậy
Âm ngôn ghi chú nỗi buồn trên vết tàn nhang . Đêm hiện ra dấu sẹo kéo dài cái chết sao mai. Cuộc lưu đày đức hạnh
Phế đô ngoan bu rợp bầy ruồi

Lặng im bên kia sông bản nhạc Phú Quang chảy vào trong giấc ngủ
" Mùa đông cây cầu đã gẫy"
Trên mái đầu lọn thở than đang khẳng khiu vàng
Vọng đợi!
Người đàn bà cởi nhan sắc đi theo sợi len đỏ. Dấu tích trắc ẩn đọng lên mầu ngói cũ. Một thản nhiên rối
Một tờ kinh rơi!

Bay trước ngàn năm
Thảng thốt đàn chim hồng tha ngọn bồ hòn về mùa quây tổ
Quỳ xuống dấu vết phù sa châu thổ
Tôi gọi tên bình minh thuở hoang mê
Bình minh cháy không ngộ nhận
(Bình minh không cần bằng chứng nhận " di sản văn hóa thế giới"  )
Những ngụ cư mùa vụ. Mùa đông truy tìm hàng môi lửa. Tháng ngày dài hơn ý muốn phấn hoa thiên cưu nẻo gió. Hoang mang chớm khởi đầu lá mục
Ơi em! Nửa mặt trời ấp ngủ
Nỗi nhớ mùi vú non

11. Ngày mai bay về hẻm phố
Chân dung vừa rụng ngoài tay
Áo mây treo giàn không tuổi
Thu ba reo gốc hạnh tường

Hồi hương hàng my ngợp bờ hoa lạc dáng kiều tranh  Tố Nữ
Hàng Phấn chiều nay tóc em về cám dỗ
Nhũ hương cắn đỏ
Bảy ba dừa rụng
Bấp búng thanh âm cong tiếng gió rơi trầm
Mùa thu trốn sau ngực áo. Mầu mắt thâm u đáy nước sa lầy quầng dương lặn bóng
Giầy và dép và ngón tay gióng chớp
Anh và em và thềm đêm lũng tối
Giấc mơ hình tổ mối
Đánh sập một hừng đông

12. Đã ngừng bay cánh sen thơm hương thiền chiều. Chiếc bình gốm hiện cái chết mầu men rạn. Dấu vết những vân tay di cư vào mùa đông rục gẫy. Ồn ào ! Biến động cơn bão Côn Sơn ngày đồng bằng căng mình biện giải. Tiếng rơi của không khí lạnh niêm phong đôi cánh bay vô biên âm điệu
Em để quên bài thơ thiên kỷ ngủ vùi trong những ký âm ngụy biện. Sự thật vẫn mãi im lìm khe cửa hẹp. Hồ Tây triều thiên tiếng thở dài thậm thượt
Lỡ tôi toan nhịp nắng trời !
Muốn viết có hậu cho xênh xang đoạn kết đêm mất ngủ
Tuổi thanh xuân phế tích hoàng thành thán ca những mặt người trá ngụy. Ký ức vươn rộng con đường mưa thấm ướt
Bàn tay cứu cầu ra khỏi giấc hôn miên

13. Bây giờ tháng mấy rồi em ?!
Những sợi mưa mềm hương hoàng lan tã tầm tóc rối
Chân xòa lõa buồn tênh tượng cỏ
Dung nhan bủa dài không định số
Em đi rợp ngày tàn dư
Chiếc khăn choàng xô ngang mọi diễn từ . Cơn gió trở về từ vực thẳm xác chứng sự nín thinh mùa diêm cháy. Em chưa thắp lại hoàng hôn trên đường cây tróc vỏ
Phiến má bơ vơ
Rỡ ràng chiều cấm
Chớp trần
Manh trăng

Xẩy xơ viền ám ảnh vầng lưng lịm chín
Tán xanh ở góa bên trời
Dấu son trầm trên  môi em hóa gió
Bay ngàn năm
Bay tôi
Bay...

More...

Mở mắt

By Vũ Anh Vũ

Mở mắt


Viết tiếp trường ca...

Mở mắt! mở mắt đi !
Đàn kiến lửa tha hương mùa lạnh tổ
Mảnh trăng cong va vào tiếng thở
Ý nghĩ thẳm đen vỗ lộng một quân bài
Xé chùm mẫu đơn trong suốt tìm cơn mộng đuối đắm làn môi trong chiếc cốc hình vuông ngày lục tảo
Tháng sáu hàng cây mơ màng cháy
Chiếu cói hoai nghén mùi đồng ruộng
Khóc uyên minh trên giường gỗ xoan đào
Người đi bóng lửa vin rào
Gót chân bỏng ngọn gió lào nung trưa...!

Những dòng sông lữ hành không mỏi mang theo u uất đáy mắt mèo ngắt lạnh
Đồng tử giãn báo bình minh muộn từng dải mây mờ như tóc em chín mùa giá thú
Những gương mặt hiện ra rồi tan mất
Chiếc lá vàng đi khuất trước mùa mưa
Ba mươi năm ! Bập bẹ tiếng cười ngày đói sữa
Lóng mía gầy quên mùa kéo mật bông lúa lên đòng giông bão nổi ngoài sân
Oa oa oa...
Lứa hài nhi nứt nẻ bãi bờ Cuốc kêu bầy khản máu
Ngõ vắng mùa rơm ngằn ngặt tiếng khói. Con mắt khép lại trời xanh
Nấm mả khóc dưới chân giường ruỗng mọt
Xương cá Bống rùng mình trước hơi người ẩm mốc
Bất chợt hiện con đường vô định
Người dắt díu nhau ngày thiếu thốn mặt trời
Gió nồm lộng chiều lá buồm căng như áo em nâu

Thế kỷ mở toang!
Từng phù điêu linh hồn va vỡ những ước mơ kiệt sức tấm lưng trần
Gieo niềm tin tương lai vào cỗi cằn hoang hóa
Không thấy gì cả !
Khói thuốc múa cô đơn trên đầu lưỡi
Giọng nói mọn hèn vô nghĩa trước hoàng hôn
Là em ?! Thiếu phụ buồn nhìn xa ngồi mơ ngủ
Dưới bàn chân cỏ xước lằn ký ức mọc cánh dơi đen xâu rỗng đêm dài
Mánh mưu sắp một an bài
Mùa xuân nhem nhá bên ngoài hồn nhiên

Người đàn bà mang tên loài chim suốt đời bị săn đuổi
Ơi chim Lạc! chim Lạc giờ đã ngủ yên chưa
Chiếc ná dấu đôi tay trẻ thơ sau dặm bờ dâm bụt
Những vô ơn vỗ sấp mặt trống đồng
Tiếng hót vô trùng... em nắm giữa lòng tay hờ hững
Ngọn trăng non ngừng héo
Thắp sáng mặt đất này dải đất buồn vì quá nhiều nước mắt 
Từng đàn con vẫn mộng mị ra đời
Bể dâu từ độ như người
Đường xa sấp ngửa rối trời bụi bay

Du dẻ du dăng...
Ngày ngơ ngất đỏ hoa gạo rụng
Tuổi non lắm em còn về kịp hái ?!
Ngõ nhà trời chưa chín trái mâm xôi
Bồng bang... nhạt bóng xưa rồi
Mắt buồn theo thẻo ướt trời mưa tuôn
Hút heo gió phả lạnh đường
Chợt tôi mong mỏng hóa sương cuối chiều

Ngọn lá mang theo hơi thở âm u nỗi đau hóa thạch Sóng
Linh hồn tôi muối trắng mặn da người
Những mắt lưới biết ngồi như đêm
Tấm di ảnh tháng Tư khước từ mọi tín điều bình đẳng
Tiên đoán cái chết đến từ hôm qua
Khi bất hạnh rơi xuống quá nửa bàn tay thờ ơ sen trắng
Trong giấc ngủ đêm mộng mị rặng tầm gửi lơ mơ buồn bã
Trăng nhiều khi cũng ngồi lạnh hoang đường
Lử lả bàn chân gai kết lối mòn
Bay !
Bay !
Bay ! ...
Thềm chim nâu lảnh lót trời tinh mơ khung cửa trống phép mầu

Mở mắt! Mở mắt đi !
Vỏ ốc ma đội mưa mê man qua giữa ngày buồn trắng cát
Thân thể húng hắng ho trong ngôi nhà thuê mượn
Mắt đêm đen đau đáu một hư từ
Đã lặng yên nghe...
Tiếng trâu hoang cọ sừng vất vưởng đồng đất buồn chưa hé nắng hồi sinh
Tôi ngồi nhớ hoang sơ vùng bướm dại
Những đứa trẻ ở truồng làm vua
Những gươm tre quên ngày đi mở cõi
Chiến tranh trong veo trên ngọn cỏ gà
Em trở về bên nẻo vườn khát lá
...
Ngày qua mài nhẵn ngày xa
Tôi mòn như Cuội đà la lối người

Giơ tay trẩy một ban mai
Ra đi từ những mầm xanh hoang mang mọc
Cuộc tồn sinh cúi đầu trôi mải miết
Bài thơ trầm thinh cất giữ triệu năm linh hồn men rượu
Giấc mơ loãng mầu huyền nhiệm hóa thân dòng sông chở đầy nghịch lưu
Chảy ngược vào ngực tôi bãi bờ xứ sở
Nỗi buồn di ngôn trên ký ức da vàng

Mắt em điềm nhiên ngát dặm từ bi
Trong hình dung tôi tiếng ru còn thon thả
Ngày động vọng chiều tóc em mây xõa
Bất giác mùa chim bay...
Tay cầm nguyên cả cơn say
Cái đêm giá vũ nẫng bay về trời  
Bao nhiêu là những tơi bời
Trút vào tôi chớp mắt người nổi giông

Chân trời xa em trồng mây tím đồi hoa độc dược
Cơn mưa lụi lầm cản nắng tháng năm
Mặt đất hoang vu dấu chân dị hương chầm chậm hiện
Bước qua những mùa trăng trinh tĩnh
Xác ve sầu cõng vía quên bay

Mở mắt ! Mở mắt đi ...
Ngôi nhà xập xòe chân dung em bức vẽ của mưa
Tiếng thở dài rớm khêu nốt ruồi nơi đuối mắt
Tôi đang nghĩ về ngày thu rất trắng
Ly rượu quỳ bên áo cưới mầu đen

Cổ em thơm mọng ba ngấn cuồng lưu ngày cá vượt vũ môn
Giấc mơ rồng tiên bơ phờ mắc cạn
Chợt hoàng hôn...
Hoàng hôn rỉ huyết trong đáy sỏi rêu rong...nơi nỗi buồn cam phận
Đài hoa xanh thụ thai run rẩy bên tiếng rền sưng tấy linh nham
Ám vào trí nhớ cơn đau kinh niên...dã tâm mưng mủ
Tôi lặng lẽ qua... bao ồn ã bầy đàn
Giữa hối hả người người sống và yêu
Câu thơ tôi sống trót ngày hiểm nạn
Trái mọng chín trên ạt ào chuông lá
Rung nhọc nhằn nâng cất một giàn mưa
Gió trời thẽ thọt thốt thưa
Ướm nhau kín mịt đường xưa... ngõ về

Chập chờn luân vũ mùi đàn bà ???
Không!
Là hương thơm bầu trời xạ vào đêm mất ngủ
Em và chiếc quạt nan cũ
Reo thĩ thầm mùa gió mới non mơ

Mở mắt! Mở mắt đi
Ánh chớp khai thị lời tiên tri huyền bí
Bóng tối xô ngã dáng nắng cuối cùng
Nhân loại thập thững vào đêm nhuộm kịt mầu đồng lõa
Em tìm về tôi mềm thân hồ ly xám
Làn da đau bốn mùa ướt mướt những nụ trăng

Giấu vào ngực áo mình lõm đêm mùa hạ
Miền thỏa mê hồng thủy chiếc hôn dài
Suối tóc bị thương thở dồn trên vũng tối
Em!
...muôn trùng sương trắng dáng âu cơ
Miền đất hứa nhọc nhằn thời ta sống gieo trổ những gian lao
Tôi vẫn biết non tươi mùa thấy hạn
Và cổ thụ những ngày không đủ tán
Nhưng ló rạng mắt nhìn em động lá
Chồi non phập phồng đang hé rộ ngoài kia

Mở mắt! Mở mắt đi...
Nửa địa cầu trốn mình vào bóng tối
Những bất hạnh vô hình không thấy nổi
Mùa hè cũ * thảm hoa thờ ơ rụng
Em cứu nổi không ?!
Hồ nghi bẫy một cành cong
Tôi ngày dạ điểu tim hồng xé ran

Trên sườn dốc phù dung và vực thẳm ...chín đỏ mùa trái cây rớm máu
Thơm tho mùi nhan sắc
Cuối thềm giông trong veo giọt mưa em thanh khiết
Cứu rỗi nỗi đau ám muội trên quầng trán lụi tàn từng cơn sống lâm nguy
Mở mắt ! Nào mở mắt đi !
Người đa mang lắm tôi thì vô tâm
Trăng ngày hôn thú nên rằm
Em ... trần gian cũ nên thăm thẳm chiều


* Tranh màu nước của Philip Jamison

More...

Mùa thở mới

By Vũ Anh Vũ

Mùa thở mới
Tiếp trường ca...

Những vỏ đạn đã ngủ quên trên nền ký ức đen
Trên buổi ô quan  trẻ thơ khói trắng
Trên tiếng cười náo hoạt xúc xắc
Ngón tay sâu đo cong lên như thước phim quay chậm
Người bình minh nhau trong nám cháy hồng cầu

Đêm sập xuống một ảo ảnh tha ma
Cỏ rượi xanh sau mộ bia thẳng hàng như những lá domino im lặng
Tự do có thể bắt đầu sau cú ngã
Có buổi trưa nào trời nồng nực
Em chon von vén tóc chiều âm
Váng vất hoa ngày dại mùa cứ thản nhiên
Giải phân cách không tách biệt được bóng tối và ánh sáng
Con chim véo von bài ngút ảo trong lồng nan sơn phết son vàng
Đôi mắt trong khờ khạo
Khi tiếng cười mọng máu biết thổ hoa

Em có biết loài người đã từ chối đôi bàn chân tiền sử trong lãnh đạm ý thức xòe tung
Từng nói với nhau bằng bóng tối phụt ra từ họng súng
Đâu lời ru lạc vào đêm tai biến
Ướt tinh thơm đoá xương rồng đỏ ối bóng lênh loang trên cát gẫy tật nguyền
Tôi chưa nói gì
Sao tóc em trôi ?!
Pho tượng trắng vô duyên bưng mặt

Sợi tóc cuối cùng em luồn sâu vào cơn mơ loài búp bê tuổi ba mươi quên mới
Ngón tay râm neo giật cuống tôi chiều
Bầu trời xanh mọng chùm ảo giác bay như chuông rung leo lét chán chường
Lưỡi nếm muối rân rân chát ngày tôi nếm biển
Khoảng trưa em! Mây bạt ngàn tất bật
Hơi thở mầu hổ phách lu mờ cơn náo động
Tự do khoác vào manh áo ải lịm mê nơi mép vực gió cuồng

Tôi vẫn thấy tôi chiếc mặt cũ bên ngoài mùa sóng nổi
Sau bức tường thời gian xám xịt lác đác chân dung sự thật náu mình
Cỏ cuộn vào sương trao tính mệnh
Cuối bài thơ bầy ngựa phi hoang bên kia ánh sáng đường hầm
Nơi trăng lên tròn như vỏ đạn
Nơi trăng cong như môi em mờ hoặc
Hồ thinh loang cơn thiếp mỏng đón da ngân trên chớp sũng ngày dài

Em thả áo thả mây thả trời non thả mùa đông hố bẫy...
Bờ lói le ban mai gió gục ngần
Em thả em thả thơm trinh thả tôi thả dông dài dốc vắng ....
Tiếng sắc mầu vang vỡ xuống khuya
Lá trầu xanh rơi xám ngày sát chủ
Nơi có cuộc ra đi không hành lý đáp trình xuống phiến đá lam
Xin ướt mắt em đen lay khỏa lại nhu yên mắt lưới
Bước thềm trơn vờn muỗi
Mặt trời đã tấy lặn vào lưng hoang đồng cạn lả hơi trên lá héo đầm tàn
Tay tôi sạm chân em trắng ngược về nơi đánh dấu buổi ta mơ tiếng thở cũng không đều
Bữa ăn thêm ngút mùi trang trọng hơi cơm thơm biết chấp nhận nhọc nhằn
Như thế kỷ trên đầu sao băng rụng
Đôi cánh bay gập bụng
Tôi vô danh lấp giữa vô danh người
Ngày tóc em chông chênh
Chông chênh....

Bóng nắng rẫy bên ngoài cửa mục mưng mưng buông từng cánh ve hồng
Đậu run trên cuống hoa đêm qua bị ngắt
Trong giấc mơ vừa trôi qua chóng mặt tôi gọi mùa tóc em
Mây!
Giản dị như 324 tin nhắn còn lưu trữ trong trí nhớ tôi mang hình ánh chớp
Như những con đường tôi đi từng ngày
Thời khắc bắt đầu yêu em !
Khi căn phòng lạnh ngày em vắng mặt đường phố đau lên những búp đèn
Ô cửa mở tung nổi loạn
Mắt ôvoan cũng chợt xẩm chiều
Tôi chạy !
Dưới bốn mùa không phân biệt trên lớp lớp mặt trời đi bụi trần gian
Ngực phồng căng và tiếng đập sắp ngừng
Cái chết phía trước và bầu trời phía trước
Động mạch ran chưa thỏa sức
Mắt bừng cầm nhịp
Tự do !

Cây ngã đổ xuống đất dày hun hút nhựa bầm đen ứ tiếng thở dài
Người bước qua người lời giã từ vô nghĩa
Những ngả đường dẫn đi về đâu ?!
Chiều ảo thuật nhau trơ trọi lạ lẫm trăng hóa cháy cuối chân trời
Buồn bước sóng dài khi tôi chỉ là tôi mùa lên ngọc
Từ bao giờ chưa biết là em là người khác ?!
Trong ám hiệu của những lời mê sảng
Giới hạn đang dần thu hẹp quá khứ mỏng tang sợi thần kinh rung ngợp một dây đàn
Khóe cười cong lên vờ thanh thản
Gót giầy đầy rẫy những hình dung
Tiếng mèo cấu hoắm vào nơm nớp cuối tia nhìn ghẻ lạnh
Giọt sương vỡ bung cẩm thạch trên mái đầu già lau lác bỏ hoang
Thân thể lở loang tay nhớ trắng choàng qua đêm vết lằn dài vĩ tuyến
Đồng mạc quằn đau dòng sông như vết nẻ địa tầng
Mõm tự do sủa sâu vào bóng tối !

Dài ngoẵng loài thân leo yếu đuối sõng soài tường ánh sáng ngây ngây
Nụ điêu ngoa ma trơi thần chú đường lưu đầy dài thêm
Mòn thêm!
Vào mỗi giấc trưa dừng lại những bánh xe công sở xích xiềng
Ngôi nhà buốt và gió
Em giũ giăng buổi chiều mây ảm đạm
Tôi phóng phơi tờ di chúc nhì nhàu lộ dòng chữ tự do
Phía muội mằn ngơ ngất khói trắng bay
Mà thôi! Mưa muôn đời vẫn ướt
Nắng ngược hướng làm nhuận lại nước da người năm ngoái
Mim mím lửa những chòm hôn xử nữ trong vòm em hoàng đạo
Phía sau nỗi cô đơn đang rờ rỡ huy hoàng
Cầu thang đón bước mùa mộc mun

Tai lắng nghe tự do ! Những thanh âm gì nhỉ ?
Sao chẳng thấy ai đi. Đường thu sỏi gom người ?!
Em hoàng hôn!
Tôi mộng du chiều mây trút áo
Con chim ri không đầu thai buổi vin trời làm tổ
Vòm họng tháng giêng thở một vòng hoa đỏ
Hồng nhan chi thon thót trắng mưng đầu

Nhân danh  khuôn mặt vàng đang lên cơn sốt những giác quan lả khát
Những hơi thở đắn đo những giấc mơ đom đóm lập lòe
Ném vào ngày tôi dư dả mặt trời
Lên tiếng than van ngọn đồi lõa thể

Bờ tay em thêm vòng nhẫn lạ siết tròn như rắn cuộn
Cánh xoan lạc mùa bay ra ngoài giấc ngủ vỏ trứng
Tím phong phanh...
Từng con sóng từ ngàn cơn khó nhọc vỗ gầm gừ lên giấc gối thêu hoa
Ngoi dềnh về mảng mờ tiềm thức cánh chim yểu mệnh trong bào thai cái chết lâm sàng
Chao đảo những bàn chân cát bỏng bóng hình nhân ốm lịm giữa hoang đường
Dòng sông mặn như nước mắt chở máu hồng nuôi xanh đại dương
Ngàn trận chiến hóa cũ
Ngàn ngọn lửa hóa muội
Ngàn câu chuyện hóa bụi
Ngàn tượng đài anh hùng hóa đất
Ngàn dặm trường thành sụp vỡ trước cô đơn
Chỉ riêng nỗi đau loài người còn treo cọc sắt. Từng tấy sưng trong dáng núi tên rừng
Tự do tọa trên đầu mũi giáo ...

Tôi sinh ra vào ngày có quá nhiều mây trắng trời quá xanh !
Những buổi trưa quá tẻ những đường xa quá thẳm
Khát vọng buồn ngấm vào nhau từ thuở nôi im
Nước dâng tháng sáu ngập cái nhìn trũng đói
Đình chùa câm khói
Vương triều rã hoang giữa mùa không giông bão
Thánh thần đi xao xác buổi tan bầy
Ánh sáng rơi từ vầng trăng đêm đêm nghĩ về Khuyết
Mỗi buổi sớm tự trôi vào đồng tử đen
Những hồ nghi mai phục bóng tối xâm lăng nhuộm kín mặt trời
Cánh đồng bay mùa màng bay
Trần gian bay người xưa bay ... vào tự do thăm thẳm
Tôi bay ra từ tôi cánh chim rợp hình chữ M hối hả ngày của Vũ
Chiếc lá bâng quơ rơi từ buổi trong lành

Có thể vỡ ra từ mất tích hồng hoang
Phá vỡ không đồng nghĩa khi lay thức những thanh âm trầm tích nơi gông cùm số phận
Thờ phụng ánh trăng bi kịch trắng mầu vô cảm
Ước nguyện kín vết niêm phong
Con mèo yên phận trong chiêm bao chiếc nơ xích sắt dài đêm vĩnh định
Tấm thảm da người dụ dỗ mùi bóng tối. Tiếng máu nguội rồi và toan tính mọc lên

Cánh cò cất sự hoài nghi không còn đậu nơi bóng mát mùa màng
Dấu chân nông gieo mầm lo lắng
Huyền thoại về sự sống được hoài thai từ linh hồn hoang hoá
Em đang nói nhẹ nhàng về những chiếc lá bay chơi vơi như lửa
Cỏ thứ tự đi tăm tắp lối mòn

Hy vọng của buổi sáng vừa bỏ ra đi
Nỗi buồn ký sinh vào tôi thu cái nhìn tro bụi
Tro bụi mang hình ảnh phản chiếu của trần gian đi trong ngày không tro bụi
Sa mạc khổ đau di chứng mặt trời
Những nghĩa trang dọc chiều dài quốc lộ 1A là linh tín cho tự do
Bay ra non xanh mùi đàn ong mùa hoa không ngọt
Tôi tìm em trên ký ức của những người đàn bà khác
( Như bà như mẹ như chị tôi...! )
Thế hệ giấu nước mắt trong buồng tim tư lự
Nhóm vào đời một nhúm nắng hoa mơ

Hãy để nỗi buồn mua tấm vé thông hành vào quá khứ
Vẫy tay nhau mong chân cứng đá mềm
Tự do bước nghênh ngược chiều gió buốt
Ở hay đi đưa tiễn có được gì
Đường trở về bươn bả thân quen
( Vừa thốt thảng trôi qua thân quen rồi cũng như xa lạ...
Ngay cả nơi mọi ngày cùng em qua mặt hồ thuỷ tinh tượng vua Lý u nghiêm. Bức phù điêu đoàn quân giải phóng... rồi cũng như xa lạ )
Chỉ đôi mắt em : Cửa mở
Chỉ vai em: Vòng ôm vạm vỡ
Hoa vẫn nở qua từng mùa hoài vọng
Thơm loang loang trên kẹp tóc chào mào

May mắn giữa tẻ nhạt còn ấm cái bắt tay còn tiếng rót rượu và những lần chạm cốc
Mặt đất chen chúc những khuôn mặt trầm truỵ sau cơn sốt
Niềm tin lênh phênh phao trắng
Người như sông... thân thiết mỏng như chiều
Mắt đã xeo sương vào nếp ngày thảo dã
Lịch sử yểu mệnh truyền thuyết thêm tuổi sống
Đã vội vàng Em! Thiếu nữ phồn hoa lúc không (0) giờ
Cúc đang đơm mùa thu chập chờn trên áo gió
Sống ! Để yêu giữa rập rình giả dối
Chân lý hiển linh trong lao lý hận thù

Nhìn từ xa đơn độc - ngọn nến cháy bắt đầu cất tiếng
Đôi tay em hiện ra trên tấm màn xanh mầu cobalt
Ngoài kia đám trẻ cười giòn đang cất giấu bí mật cuộc di thê của trái đất vào tận cùng bóng tối
Em lói sáng giải cứu thời tôi sống những mơ hồ trường thiên
Đằng sau một tự do không kìm được im lặng
( Tai hoạ sẽ ít đi khi cửa miệng bớt lời )
Ai nói gì ! Mắt em dẻ nâu

Hoang lộng nét rời rã trên mầu cây sẫm loài nhện bủa bung tấm hình hàm tiếu
Mùa đang trở tiết phía ngoài xa
Bồn chồn cơn giông tháng sáu dự báo chiều mưa tròn xoe nước mắt
Sự sống của loài người có hợp nối vào nhau ?!
Đã qua bao con đường đưa tiễn mặt đất dưới chân bất chợt hoàn hồn
Dường như ta ngây thơ cưu mang một tự do rất cũ
Khoác tiếng thở bơ vơ vào tương lai hơn tám chục (80) triệu người
Chân trời tưởng tượng bình minh
Ngày qua! Ngày chẳng mới
Cánh diều đứt tung thoát hiểm khỏi rào ràng bức thúc
Không bay cao nhờ tay người giăng giật. Chọn cho mình cái chết ướt đồng hoang. Người lớn mỉm cười quay đi Ngực trẻ thơ xù lên tiếng nấc
Mảy may chi cánh diều mỏng mét
Thiếu phụ buồn ra chợ mặc đồ đen

Những vỏ đạn ngủ yên trong thân phận "đồng nát" đợi ngày chuyển thân
Tiếng rao mưu sinh lăn qua lửa lớp lớp phế hưng từng triều đại lãng quên hoá thạch
Ngày mở biếc trầm vọng ban mai 
Đàn bồ câu rỉa lông trên ánh sáng nơi tượng đài người giải phóng quân chĩa súng
Tôi dừng xe trên con đường hai chiều mỏng nắng
Quá khứ và tương lai không mặc định
Mà thôi!
Mùa thở mới cứng căng trong buồng phổi
Tiếng guốc em vui reo reo phố thêm dài

New layer...

More...

Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùa

By Vũ Anh Vũ

Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùa

Tiếp trường ca...

Loé lên tôi cái nhìn của chớp xuyên qua vực mắt tối
Âm âm hơi thở mỏng
Bầy sương lạnh rúc rích tha hạt ký ức về thềm xây rét
Mùa tóc em mưa xuống vai tôi hanh ruộm
Thanh thản đã  không nhìn về phía sau
Nên cái ngoái đầu chưa kịp định hình cũng chợt nhiên mất vội
Khoảnh khắc cuối cùng tôi lồng vào tôi

Đào Nhật Tân không kịp hẹn mầu đỏ áo trên thốn eo em run trời gió lạnh
Những mặt trời tồn dư cũng kịp trào ra trên the thắt gương hồ
Ngón tay khuynh diệp lay động giấc ngủ
Mùa tắt một vạt the đen
Em tắt một tôi thắc thỏm mơ mù
Khi sớm mai chưa gật chào bóng tối
Mái rêu nghiêng xống áo cũng trượt buồn
Én sổng vào cuối năm vụng đường xuân di trú
Bước chân điểm lên nẻo tàng hình lạc màu thời gian từng mắt nhìn đau đáu
Lác đác cánh cười mọc bên bờ giông bão
Hơi thở em rào rạc từng mối vàng đan tổ
Cỏ bao phen không gỡ nổi mình

Giữa trưa trăng còng lưng cõng mùa nặng nợ
Em khẽ khàng rớt lúm đồng tiền xoè ngọn nhật thực
Tôi xuất hành ngày nhân chuyên đón lõng một cơn mơ
Cơn mơ rũ mầu thuỷ mặc
Lẵng lộc vừng đang nói về tết và những đốm rụng của mùa xuân
Ngửa bàn tay em những nẻo đường mưa rắc
Ý nghĩ chập chờn mang hình linh tự rùng rình cuộn đỉnh thái dương

Những hình nhân cũ theo nhau mà mới
Mới cả nếp giấy dán
Mới cả sự thế thân
Ngẫu nhiên hoa tay em nở thêm một nụ nhúng xuống cơn mưa ngày sóng ngủ im lìm
Để mọi ồn ào phủi bay trên huệ trắng
Điệu blues ngơ ngác chiều tĩnh vật chân chạm chân lời váy hoa mảnh dẻ
Trên mặt đất hiện thêm mặt đất một mặt đất không đợi cỏ
Chỉ có những khóm mắt rộ hoang đón mùa sẻ lông xù
Hót !
Đôi cánh lạc ngược về từ bóng tối
Tôi lạc về phía cổng tối dụ ngôn

Ai đang sơn lại ngôi nhà bằng mầu khói mọc tay người trầm hương
Em sơn lại tôi tiếng quàng khăn chạm phố mùa tin cậy
Bên cửa sổ câu thơ ngủ rụt rè giá gỗ
Tết dung dăng trong ran ríu đèn lồng
Đã mưa ! Dù cơn mưa sinh ra từ ngày muộn cơn mưa không cần đề tựa
Cơn mưa không làm non một đầu năm nhưng làm tươi một lãng quên chưa kịp hoen mầu
Ngôi nhà cũ và những ô cửa mở
Nắng nôn nao không đủ sức chờ

Từ chối mùa đông nhăn nhúm cho những âm thanh trong hơn nơi vành tai gió thổi
Tiếng guốc nhọn không làm thất lạc buổi xanh dong lá 
Bập bùng cái nhìn gỡ dần bóng tối
Nắng đầy dần như em hôn tôi
Ôm tôi !
Những vòng ôm chỉ đỏ
Những vòng ôm chưa từng biết mệt để bờ vai tôi chưa từng biết mỏi
Trời neo chiêm bao xuống thấp ngập ngừng rơi trên thùy trán cũ những nếp nghĩ chưa loãng hương
Em qua bên kia mùa lạ tóc miên man tiếng lá mục rầm rì

Nếu chuyển thân từ hướng nhìn sỏi nhẵn nơi mười ngón chân bén lửa một khu vườn
Khu vườn nẩy lên ngôn ngữ ẩm mùi nấm dại
Tôi chưa hẳn đang viết thơ mà thơ đang viết về chính nó
Khi bức tường tối hiện nỗi buồn trong suốt 
Em cười tan đi !
Sau giao mùa những bí mật giải mã đàn cỏ non dại dột
Tiếng thở vĩ cầm bên chiếc bàn bày hoa và chai rượu bốc hơi mùa cơm nóng
Điệu blues đen

Nói thầm với bình yên từ một quá khứ khác  nhịp đập rộn ràng khác !
Sửa soạn đón nhau bằng giác quan ngũ sắc cựa mình
Em ngực biếc giấc mơ mọc cánh trên cườm tay nức mùi tuổi chín 
Cuối cùng gió cũng thổi sau lưng
Để em gọi tên những ngày cây mất lá chiều rung chuông trên ngàn mây rượt đuổi
Tôi là núi đồi tỉnh cơn trong thời khắc reo mời
Phía bên kia hồi tưởng  mùa héo mắt trên tay
Ta tìm thấy nhau giữa rợp ràng mũ áo

Bất chợt tôi lạc vào tiểu sử miền ngược tôi trên thân thể con đường xa ẩm ướt
Thiên lý trắng ngược ngày gió bạc vụt hiện lên từng đốm nhìn xoáy lốc
Nối dài bàn chân vô định loài người  
Chỉ riêng em giữa vô cùng im lặng bên tháng giêng hoa bưởi rộ đầu cành
Ngát như lời an ủi
Ta về sắm một lộc non dạm hỏi
Ngày xếp vui trên cuống lịch đương thì

Tôi đi qua tuổi mưa dính áo chạm mỏng trăng em lá ướt dậy thì
Dường như có điều gì trổ nhũ !?
Ngày hành hương trên đốm mắt giao mùa

More...

Thức giữa ngày thường 2

By Vũ Anh Vũ

Thức giữa ngày thường 2

Tiếp trường ca ...

1. Em trang điểm cho khởi đầu bằng nụ cười Cát Đằng găm lên ngày vai nõn
Ngỡ như em mang sắc đẹp của hoa ?! Nhưng chỉ gió phờ phạc nơi kẽ tay bỏ lửng
Mầu tím không ký tên vào hợp đồng mang tên Chung Thủy
Ngẫu nhiên trong những gì tôi đã nghĩ
Có tồn tại nào mà không cần tỏa sáng ?!
Chiếc bóng từ ngày muộn treo dửng dưng trên đỉnh ngọn gai rào
Im lặng!
Cũng đồng nghĩa như cỏ ven đê chỉ biết làm xanh buổi lên giông dưới chân người dị ứng
Mắt em tròn mọng mưa khoé chiều nín lộc
Cái nhìn xa thoả một bõ hờn

2. Trên mặt gối sau giấc ngủ những cọng thức đêm qua còn ấm 
Như nói về một cô đơn vừa vụt đi như đuôi sao chổi
Sau hết thảy cô đơn
Chiếc miệng của hũ rượu được lên men từ bóng tối
Khoảng vô hình không thấy nổi
Mùa ba hoa sao em quá kiệm lời !?

3. Muốn gióng đổ tiếng chớp mắt vào ngày chim sâu hấp háy lời hy vọng
Nhưng mầm xanh còn giấu mặt
Thả hạt lặng im trên cánh bướm thăm dò. Sương hình thành sau đế giày biết lạnh khi loay hoay lạc trước cổng nhà mình
Đợi cất trong ngực áo nửa bài ca mỏi
Mà chiều ngoa ngoắt hoàng hôn
Những cơn gió mang linh cảm số phận. Màn tối muốn trì níu lên cánh rừng my dập dờn cơn ngái ngủ
Tầng lá rỗ trổ dọc nỗi buồn
Ngày trù cảm tôi đi về đâu ?! Sao vẫn thấy lạc vết bầy người lem cơn ho nguyên thuỷ
Bóng em biến mất trên nỗi đau của sóng
Đôi chân sụt sùi cao thấp chiêm bao!

4. Mùa rét này có lẽ rồi sẽ qua !? Tôi biết được khi hơi thở em phà lên vai mùi môi non rất đậm
Và trong thời khắc tóc rẽ mầu phù dâu tôi giã từ tôi cuối đường cổ đành hanh nhô vân gạch cũ
Ngày sau đón em giữa buổi thanh minh trên cánh đồng không tuổi
Qua dãy nhọc nhằn đêm cất nổi mình chưa ?!
Không biết.
Không thể nào biết
Tôi chỉ nghe tiếng trở mình huyễn hoặc
Phía bên kia tưởng tượng mắt cú mèo mất hút giữa vùng khuya
Rèm sổ va lỏng lẻo

5. Buổi sớm đi qua không là gì cả ! Chỉ chân dung tôi nở rộ trên toan mầu ẩn dụ
Nắng không với tới hương thơm của bầu trời
Mà chỉ vén lên một hàng cây còn chưa hoàn tỉnh táo
Trái Lãng Quên vào mùa nhục chín
Chợt như Tôi! Một người bỏ cuộc phía bên ngoài giũ gió thõng tay
Em về quấn chăn sương ngồi đợi
Có ngủ nhờ trong giấc mơ trẻ nhỏ ?
Tôi biết nhịp đập có lúc từng ngộp thở
Phía trước nhà phố hẹp bám tràn hoa. Em ngoái đầu nhìn thêm lần nữa !
Đoá bình yên se sẽ hiện hình

6.Giọt bình minh lang thang như mắt thiếu phụ nhìn về ngày cũ
Em nhíu mày nhăn nét tiên tri
Chiếc lá cong như một hư từ đang nói về ảo ảnh
Ảo ảnh của gió là tiếng gãy sóng
Ký ức của lửa là tiếng vỡ sơ sinh đá cuội
Trong sâu thẳm lặng im tin cậy nở rụt rè
Lời da nâu sáng lại
Anh chưa kịp nhìn lên vầng trán ngợp cánh mộng du lấm xuống ký tự buồn
Chợt nhớ em lạnh chén trà quên

7. Chiếc váy em mặc ra đường bói một nụ tầm xuân
Ơ hay !  Sao cuối năm có người còn thèm ngủ ?
Mưa phùn bay lất phất dấu mùa đông ẩn vùi trong tóc mụ
Giấc mơ tôi kịp rụng rốn nỗi buồn
Dè dặt điểm một lời hứa trên cuống ngày đang thức
Chiều thả trôi xuống cánh hoa khép lại
Loay hoay bước chậm qua trời
Phải rồi em! Vào lúc này  những âm thanh đang mơ hồ biến mất
Chỉ có tiếng mở cửa đã đi qua ngơ ngác
Tờ lịch thì thào như một lãng hoa

8. Bên chiếc bàn sơn mầu lặng câm tôi vịn tay đứng dậy
Mặt trời đã có lúc mọc dưới bàn chân như muốn cứu vãn bình minh của hôm qua tưởng chừng như tắt yểu
Đoá răng non bụm nắng chở ngày qua truông mùa không gió
Nơi tôi ngồi cỏ kết vùng nhân gian tư lự
Em về rỡ một que diêm

9. Ngọn gió rời chiều không còn thổi phía ngã ba
Giữa ngày thường vết nẻ hẹp xiết quanh vỏ cây già chưa kín miệng
Cọng nắng cũ tự hoá giải sắc ưu tư lót đường mộc tiếng chân em bình thản
Chim gõ mõ ngậm ô mai mặn
Có chiếc lá vừa phóng sinh vội !
Tạm ứng tán cành năm mới chờ hoa
Phản chiếu trong đồng tử xanh chiều nhân tướng má gồ mũi gãy
Áo em chéo góc dư hương ngày trong ngày thổ cẩm!
Bay tôi hồ động bóng
Tuổi triều non lặng lẽ tẩy trần

More...

Thức giữa ngày thường 1

By Vũ Anh Vũ

Thức giữa ngày thường 1

( Trích trường ca )

1.Giữa ký ức ngày thường
Em chia cho tôi nửa bàn tay gió
Để chiếc bình quá khứ những bông hoa gục quỵ trước mùa chưa quỵ gục
Gió về ngập hiện tại
Ngập cả tương lai
Tương lai Người còn gieo bình minh xuống văn minh lúa nước
Gặt về mùa địu hoàng hôn
Tôi nấp vào ánh sáng những đợt trăng đang cố tẩy đêm trốn vào lao lý những phúc âm gẫy
Nhịp đập từ lồng ngực phải hơi thở từ ngực trái là phiên bản của tôi sau cơn soi tưng bừng đêm trở thuỷ

2.Ngoài kia đang là buổi tối sinh nhật cánh đồng
Tiếng cuốc bừa than thở
Con cò lả đói bay về mùa cũ
Đường giờ không phơi rơm chỉ có sương phả buốt ngõ mong người

3. Trong ý tưởng của vô vọng tôi muốn ngồi chạm cốc với pho tượng Tiêu Diện Đại Sĩ
Tán Bồ Đề chăn khói nhang rụng câu kinh xuống hồ sâu khẳm
Mùa dở gió. Mặt trời trước tối còn non
Những bóng mát cũng mang hình gai nhọn giữa trưa loạng choạng tiếng chim gù
Cuối năm chớp lạc ré lên hứa hẹn một cơn mưa
Cơn mưa không về trời sập cửa
Khấn khứa một nén chiều bằng tiếng cười ngày khô rượu
Em buồn gì rớt lóng rạ bơ vơ

4. Làm sao cùng em song hành về cắm chiếc rễ nâu xuống mùa thành thực
Con bù nhìn dang đôi tay bã nát đang cố đuổi đông đi
Mà bước bộ hành giá muốt chưa hết cuộc hành trình
Môi em kịp đỏ cho tôi tái sinh vào lúc Đại Hàn sương giăng ngày rét đậm
Xuống ngực người gấp gáp một chiêm  bao
Rích rích...ri ri mùa họp đàn
Ngói nằm lặng im nghe bầy yêu đương đang rúc đầu mách lẻo
Hình như đám cưới vừa đi qua em ạ!
Tôi nghe có người khóc giữa buổi chiều đang hoá thể làm đêm

5. Cuối năm về xuân chưa hoàn đủ lá
Nên em lại chia tôi nửa bàn tay lấm tấm tiếng mưa phùn
Tóc em buồn rung chuông nhớn nhác tìm vùng vai tựa
Vai tôi còn đủ rộng ?
Khi cỏ rũ màn khép đẫy gió
Đẫm ướt đường dài

6. Sáng nay êm đềm quá ...lắng đọng quá...dịu dàng quá !
Điều ấy khiến tôi khó chịu. Cũng như lúc qua đường có người khen em đẹp
(  Dù hiển nhiên nhưng tôi muốn câu ấy của riêng mình )
Em chống cằm lên dự cảm ...bông thược dược ly khai khỏi nhan sắc
Mùa lơ là đứng ngóng cơn mơ
Lá rơi vàng bên sông
Gió nám luồn dây dưa
Giờ mắt em buồn như mí chiều kéo sụp bên bờ sương thánh thót
Rẻo thiên thanh bỏ lỡ một con đường tôi đợi
Ngày về không tròn trăng

7.  Trở về. Tôi sợ mắt mình chạm phải một hình dung
Đáy cốc là biểu trưng của sự tuyệt đối
Rỗng cạn!
Bóng đổ lên tôi khi loài côn trùng xếp cánh
Đêm bông đùa thêu dệt
Tin nhắn của bạn bè rủ nhau đi nhậu lúc tan tầm . Những thằng bạn sắp sửa ba mươi (30) chưa vợ
Em nhét vào ví tôi bằng sự cả tin tuyệt đối
Tiếng trẻ cười hát bài đồng dao " Gà què ăn quẩn cối xay"
Giục thóc nảy mầm sau khuếch tán tre suông

8. Câu Bát Nhã đang ì ạch vượt dốc trong tiếng nhá nhem rung quệt sắc áo nhầu
Em cất cuốn sách dùm tôi khi bìa gáy đang rỉ mầu ngộ nhận
Đừng nghĩ gì em !?
Bao nhiêu trang đâu kín những lạc lầm !
Chia lại cho tôi nguyên bàn tay em từng ngón cầu an. Vòm trời hộ mệnh !
Em thương lượng với thanh âm đơn sắc
Mái chùa cong....dáng Si ngã sân trầm

9. Em mang con đường xa về giải thích với chùm xoan tím dại
Sông réo rắt khúc ca đơn lẻ gọi hoàng hôn ướt 
Ngày đông về chậm giấc cũng ngủ ườn nơi đốt giữa ngón vô danh
Những  mầm xanh mất sức phía chân đồi
Nỗi buồn khoác áo của loài thằn lằn thành tinh lủi biệt vào dặm bờ hoang tưởng
Nơi buổi chiều co chân ngồi đơn điệu
Nơi em duỗi gót mỏng không mùa
Tuổi tròn nhẹ dạ
Tôi dư!

More...

Những mẩu rời của Nghĩ

By Vũ Anh Vũ

Những mẩu rời của Nghĩ

( Trích trường ca )

1.Tôi trần trụi tôi như bình minh trên đầu ngọn cỏ
Thời gian rỉ ra từ chân tóc cụt
Nhấp ly trà móc câu đêm ướp
Tôi như từng rúc nẫu bốn mùa
Tôi thấy tôi trong sương mù
Tôi hình thành. Tôi!
Là tôi ! Đoá hoa Từ Bi có số mệnh mùi hương ngạt thở
Khi so vai
Không gian sụp đổ
Tôi quay  về làm lại trần trụi. Tôi!

2. Không  có tồn tại nào được sinh ra đều sẽ mất đi
Con ốc nói mãi từ đáy trôn rỗng tuếch
Con triều lên!
Con triều lên!
Con triều lên trườn qua giấc ngủ
Chiếc vỏ ngủ dưới màn trăng
Sóng vỗ mầu hoang biến
Tôi như mưa cũ
Tan cùng lòng sông

3. Sông đang đi hay  tôi đang đi ?
Tôi có thể là sông nhưng chắc gì sông đã là tôi bóng đổ ?
Sông đứng im lìm riêng một tôi đi
Tôi đang vượt tôi đến núi Linh Sơn
Tôi mầu xanh !
Núi mầu xanh nhưng tôi không là núi
Bất chợt loà không núi không tôi !

4. Bầu trời đùn lên ngôn ngữ. Mây!
Hôm nay tôi phơi ra tôi mớ bòng bong lời tóc
Tôi nhặt từng sợi tôi
Từng sợi tôi lặng im thần thánh
Từng sợi tôi trong suốt
Từng sợi tôi chân chưa mọc bao giờ!

5. Tiếng chó tru trong đêm bài ca đuổi ma từ vực đôi mắt dại
Nhà sư chống trượng điểm chuông thỉnh Phật về
Cả hai đàn âm thanh cắn nhau trong trí nhớ tôi
Tư duy rỗng
Úp sấp bàn tay chộp bắt...
Cánh sen tàn rụng xuống bến Hoa Nghiêm

6.Những thùy phong hồi huyễn dấu quỳ nghi can có vãn mộng phai hường 
Chỉ biết chim đang mùa quây tổ
Bước tôi đi lau trắng
Bước tôi về trắng phau
Tôi ngừng! Cỏ mộ
Cỏ rộ trên cánh đồng có đàn bò đang nhai lại ánh trăng
Ánh trăng nuốt vào rằm tĩnh lặng
Nằm tơ hơ hơi thở khuyết thầm thào

7. Mùa đông hốt hoảng chui vào tà áo xé
Giật mình tiếng gà thiến  trụi lông rớt giữa ngày vọng tưởng
Bình minh rười rượi phía chân trời tưởng tượng
Nắng có chờ nhau mọc cuối đường?
Giàn lửa cháy giữa nền sương lập loè bóng tôi trên ngói âm dương
Tôi là sự rực sáng của bức tường sơn mầu phản ảnh
Chiếc bóng nhảy múa vì lời ca đơn giản của lửa
Chiếc bóng máy nhìn tôi
Chân cuống vờn lối người ly biệt
Nhưng đôi tay thành bản năng quần tụ biết nâng bông hoa dại ven đường
Hoa dại nở hoa vì nó nở hoa không đỏm dáng không cầu kỳ  không hỏi tại sao mình phải nở ...
Trên mặt tháng năm đóng váng tuổi sinh phần

8. Khi chai rượu đã rót cạn những giọt cuối cùng biết tìm về đáy
Tôi nhận thấy đêm của hôm nay không còn là đêm của hôm qua
Như tôi chưa bao giờ biến mất
Như cây cầu trôi đi
Nước lặng im trong lẻo đến tột cùng

9. Mẩu rời thứ chín (9) này tôi mới nghĩ đến em
Bằng lời cầu nguyện sâu lắng xin trở nên là Một
Với đấng mà tôi đang nguyện cầu !
( Là em...Bởi với tôi em còn hơn Thượng Đế. Người mẹ xoa đứa con trong bụng mình)
Để đêm qua tôi nhìn thấy cái chớp mắt của mưa
Em xui tôi ra ngoài bẻ sợi trăng dài đang ngã quỵ
Về nâng lại tiếng nấc gẫy chăn bông

More...

Bên bảo tàng và comment chiều của Trịnh

By Vũ Anh Vũ

Bên bảo tàng và comment chiều của Trịnh

Các nhà thơ đang hiến tặng sự nghiệp lẫy lừng cho bảo tàng
Cả chiếc máy chụp hình cả chiếc màn chuột gặm
Bức thư người yêu uớt nhẹp nước mắt...
Thu lu nằm ngửa trong hòm
Người tiếp người viếng xem

Người đang ký gửi đời mình vào gian phòng bốn bề kín mít bê tông
Còn bảo tàng của tôi là căn nhà tồi tàn trát đất
Ngọn lửa lụi trên nếp trán nhăn suy tưởng
Là vòm trời đêm khoả thân bơi trên dòng sông không mệt
Là ngọn đồi cỏ rạc và những cánh đồng gặt trọi
Là ký ức chưa bị xoá
Là nụ cười em hoa đăng

Tổ tiên của loài người có thể đã từng biết bay
Như Dơi bay trong đêm bằng đôi màng cánh mỏng
Triệu năm nữa khi loài người tuyệt chủng
Biết đâu loài dơi săn đêm cũng xuất thần có lúc...
Biết làm thơ...

Trịnh comment cho tôi bằng tiếng khóc của buổi chiều nắng tắt
Hai con mắt của chúng ta không hẳn đã khóc cho một con mắt khác
( Một con mắt ấy ở nơi đầu gậy)
Mà có thể chúng ta chẳng có nổi lấy một con mắt
Khi những ánh nhìn không trở lại
Đôi chân run luống tuổi cuối chiều
Trên con đường vỡ

Mỗi ngày tôi đều làm một ly Cognac và phì phèo một điếu Xì gà
( Mặc dù rất có thể là hàng nhái nhưng như thế nó mới...
Tân hình thức)
Không hiểu sao chiều nay tôi lại thèm một bát tiết canh
Một cút rượu lá chuối
Và điếu thuốc lào kêu rin rít dốc khói bay dựng ngược
Cô gái bia ôm... lườm sẹo cả hoàng hôn
Mất mùa
Mất màng
Mất...
Làm tôi nhớ một bài thơ của Trịnh
Đèn đường vàng chao loang

Nếu có thể chúng ta điên
Chưa hẳn đã được một lần điên thay cho kẻ khác
( Có bảo tàng nào lưu trữ cho cơn điên vừa bật lên khỏi óc ?)
Ngấm đủ mặt hình hài những con nộm đang bật rên than khóc
Bầy bồ câu im lặng
Bóng tối trùm trên lưng loài ăn xác thối
Bảo tàng chết ...

Vừa có thêm một nhà thơ hiến đời mình cho căn nhà xác
Comment chiều của Trịnh
Run khóc
Điếu văn...

More...

Đất vọng

By Vũ Anh Vũ

Khúc V: Đất vọng

( Trích trường ca )

1. Bây giờ gió vọng mùa dâng
Trăng se đêm mỏng tán quầng hồn nhiên

2. Tiếng thở đêm
Tiếng thở của loài chim chia canh chưa ngủ
Ngàn tiếng thở trên đất ngoại du
Đêm nay tôi mơ giấc mơ lạ
Giấc mơ là khải thị của linh hồn tôi với quỉ
Chúng ta sẽ có lúc là quỉ
Thản nhiên về với đất
Về với sương !

3. Đến một ngày khi tất cả chúng ta sẽ là bụi
Cuộc gặp gỡ kiếp trước kiếp sau không hẹn trước
Đôi con ngươi nhìn nhau im ắng đến rợn người
Đều cúi đầu trước cỏ lác cỏ lau
Trên mặt đất bốn mùa đi qua
Hai mươi tư tiết khí cắt xé từng thớ đất như cắt rốn thai nhi vừa sinh nở
Đêm phụt rỗng suy cầu
Bài ca Trịnh hát về chúa Jesu và đức Phật đã bỏ loài người
Tôi lại nhìn thấy loài người tự rời bỏ chính mình
Đang tụng lại nỗi buồn đã cũ
Bên đất là sự trở về của im lặng
Để hiểu được hạnh phúc là biết sống đúng lúc
Niềm vui biết cười trong tiếng khóc đưa ma

4. Nhìn kén mỏng giữa ngày Kinh Trập
Sương loay hoay phơi tóc chớm Tiểu Hàn
Thổi nỗi nhớ vào mùa đang lột xác
Đất nâu mùi trên sông hoang
Con sông con quờ tìm sông cái dồn phù sa cho cá biết quay đầu
Sông  dấu tuổi dậy thì em con gái
Chia dòng trong em tắm
Dòng đục tôi bơi
Sông cạn mình trong buổi hành hương để lại cho bãi bờ chút hồi môn dưỡng chất
Để hiện hình là đất
Và cái chớp nhìn bất trắc
Bè chuối trôi tiễn hạn về trời lễ tối cúng đầu năm
Tắt ngọn khói cuối cùng
Hun hút triệu dấu chân trầm chênh vênh đêm mở mắt

5. Sẩy hạt lúa trên bàn tay vỏ trấu rám mầu đất hai mùa nhiễm mặn
Gạo vẫn trắng như ngực em
Như sự sống trong bụng người động cựa
Sự mềm mại của yêu thương thốt nghĩa dưới tay sần
Hơn hai mươi năm trong chấp chới giấc mơ tôi loài cánh mỏi sợ điếng nhựa dính cành
Có tán cành nào không cong ?
Có thân đau nào không rỉ nhựa ?
Ngay cả sự bắt đầu cũng đâm lên từ vết thương rỉ nhựa
Tất cả cuối cùng đều chạm đất
Phía ráng chiều khản tiếng từ quy

6. Trú nắng ở nơi đâu những cơn mưa về muộn ?
Để em như lúa mạ đứng đồng
Người đang nói với người về chiều dài Vạn Lý Trường Thành
Về bí ẩn của Kim Tự Tháp
Về chiều cao của Hy Mã Lạp Sơn
Em chân lấm thật thà như đất
Quen như đất
Kể về mặt trời treo nghiêng trên mảnh ve chai cắm lún trên tường
Hơn hai mươi năm ý thức nằm co như trẻ ở truồng
Như khóm chuối già quên tóc bẹ
Tôi giấu mặt sau tàu lá xanh ngăn tiếng nấc
Em đi tìm tôi năm tháng vấp cầu vồng

7. Nếm quả ngọt trên đầu
Đất đắng dưới chân quen
Bí độ nhuỵ trên giàn gió buốt
Nốt phèn đau rỗng ruột giữa mùa
Phiên chợ vừa đông em lận lưng mang tiếng cười làm vốn
Mua niềm vui giắt gấu áo mang về
Tôi ứng trước nỗi buồn phiêu dạt
Chân sạn lạc đất trần tấp tểnh ngày đi
Miệng hụt hơi lạc tiếng gọi chiều

8. Có một ngày tôi quên
Gió hoan miên tràn về bãi nắng
Sao em còn đứng cuối sông mưa ?
Rưng rưng con nước gọi đò
À ơi rau rệu rau ngò !
Thương em rủ trắng bóng cò mò trưa
Tôi về lội lại đồng xưa
Ngọn gà phạt gẫy khi vừa cầm tên

9. Đất ơi! Đất này!
Chân đi mờ lối cỏ
Điểm chỉ  kiếp người bằng dấu tay mười ngón long đong mang hình sóng bủa
Văn tự lên mầu xanh...
Mùa vụ chong chong  chiều động lòng nước mắt cầm tay
Giáp hạt người cắp mủng đi vay
Bán lưng dọc con đường số phận
Khấp khểnh về bóng ngõ đón mồ hôi

10. Bất chợt thấy mình là phù du khi trả lại cho đất quê mảnh bằng cử nhân khớp cái tên xuất lò ra nhan nhản
Đáp lại cái ơn là vài tờ bạc lẻ trên mâm lễ gói bánh Chocopai  tứa bựa trước cửa đình
Đâu như xưa ông huyện ông nghè
Mà kiệu son cờ lụa
Mà cỗ ba gơ
Mà đe hàng tổng
Tôi trở về trước đêm nhìn thấy rỗng
Chỉ còn lại nước da em bánh mật
Rụng vòm trời trôi nước xuống môi khô

11. Cuối con đường rơm phơi...Trăng tuột cương sa về vùng mắt trũng
Mượn tháng năm một tuổi để tôi về
Làng còn bán mua chân đất ?
Có nhận tiếng cởi giầy khét lẹt mùi bê tông nơi bon chen cơm áo ?
Để thót lòng tiếng mõ rớt toang đêm

12. Quê đứng chênh vênh nhìn đàn người ra đi quay lưng lại với quê
Sông nằm co ro nhìn lũ buồm trôi xa quay mặt lại với sông
Trâu lầm lỳ trước con đường bỏ hoang mùa lầy lội
Khói cay quên ngược về làng
Ai quên họ quên hàng ?
Tôi quên đất dưới chân mình khi dẫm lên thang máy giữa lưng chừng cao ốc
Lời ẩn ngữ nơi bùn sâu đã mất
Trong cuộc lữ thứ khôn cùng
Rồi một hôm quê có ai trở về
Và một ngày có tôi trở về
Trở về mà đính chính bước lạc loài dưới bụi tre già lá rách tả tơi
Bên nồi hoắc hương làm lễ tẩy trần vào cuối mùa đông giá
Tay em ngần như giá
Ngực em tròn như rá
Xuân đơm xôi trong ký ức ruộng đồng

13. Đừng về để giả nghĩa hay để moi lên cuống rốn được chôn nơi tổ tiên đánh dấu
Vẽ lên thành mặt nhà quê
Phục trang cho tiếng thở thật thà
Tôi về tìm lại mặt tôi
Chiếc mặt mẹ để dành trên gác bếp
Sợ thiu ôi nhờ bồ hóng bảo trì

14. Em vay bóng mát quên mang trả
Cuối ráng chiều tôi đứng nắng trời bêu

Như cánh đồng đang yên vụ lúc tâm tư đã lắng
Như mây non an ủi bến trăng buồn
Tất cả đã tĩnh lặng
Để đất ngủ vùi vào thâm uyên huyền sử
Bằng tiếng thở của người khát sống
Ai đang đi ở ngoài kia ?
Bóng đổ tàn như sao băng tắt lịm
Thời gian có thể bỏ quên cõi đất im lìm?!
Nên câu chuyện vừa phút trước đã là câu chuyện rất cũ
Dù trên buổi tinh mơ còn những bắp tay vạm vỡ
Và những lưỡi cày phản loá ánh ban mai

15. Em ngồi xếp lại mùa xuân
Cỗ tam cúc lẻ chia tuần sấm lên
Xe pháo mã rình rang đi trên những ngả đường xa tít tắp
Lơ ngơ tôi con tốt đỏ trình làng
Rồi tất cả sẽ quên trong ký ức Người
Thời gian chỉ còn là khái niệm trên trang viết Ngày Tháng Năm
Không gian là những phảng phất của chút hoài niệm nơi ngọn đồi mủ mưng ...trên cánh đồng khô nẻ
Những tên xóm tên làng
Tên tôi tên em cũng rời xa cõi nhớ
Gió mùa về xơ hoá tóc giêng xanh

16. Đất quằn mình những con đường tối
Từ lò lửa bò lên nét hoa văn
Thằng Tễu biết cười
Chiếc cốc không quoai người chia nhau men rượu
Như cầm lên đời mình từ đất khô cong
Làm sao để thấy lại ánh mắt thân quen nụ cười mới quen
Lằn lại ngọn roi tre trận đòn xưa khất nợ
Khi tháng năm chưa đủ lóng đan sàng

17. Đêm nay ! Đất vọng
Lại trắng phận người
Những phận người ngập trắng
Cơn bão số Mười Hai ngoài kia đang doạ nạt
Đất trầm vọng khai mở cõi trần gian
Tôi nằm giữa màn đêm tóc mọc tràn tối
Vó nhện cất mùa buồn
Đất hồng hoang ... tôi chợt cũng hồng hoang
Từ thực tại tôi thấy mình là đất
Bất chợt cảm thấy được sưởi ấm từ bàn tay xòe diêm trên đỉnh gió của những người lạ qua đường
Bước chân mọc chồi như thêu cỏ
Biết lặng im làm lại từ đầu

18. Tôi đi!
Bóng đổ dài nhiễu động
Những vần thơ chạm đất trên tay người còn ủ lửa hôm qua
Đất trở mình
Đất vọng!

More...